Hắn mờ mịt đi một vòng, sau đó đặt mông ngồi xuống bậc thang:
“Sao có thể được, không, đúng như vậy, như vậy mới giải thích được mọi chuyện.”
Thoáng cái đã liên hệ được mọi chuyện vào với nhau.
Ở Cực Lạc Tịnh Thổ, những ma thú hoành hành vào đêm khuya, ma huyết bốc hơi dưới ánh mặt trời...
Trước Đại Hùng bảo điện, những đoá liên hoa nở rộ, lời chất vấn và tiếng khóc thảm thiết của Ngưỡng Quang phương trượng...
“Lôi Âm Tự để làm gì? Cực Lạc Tịnh Thổ này có để làm gì? Chẳng bằng phá hủy luôn đi!”
Tại sao lại đau khổ như vậy?
Ban đầu hắn không hiểu, dù Cực Lạc Tịnh Thổ do thiên đường Kỳ Lân biến thành thì cùng lắm chỉ mang nghĩa uy năng và đại từ bi của Phật Tổ rất lớn mà thôi, lẽ ra Ngưỡng Quang phương trượng phải thấy tự hào mới đúng.
Nhưng bây giờ hắn đã hiểu rồi.
“Ma Vực cũng do thiên đường Kỳ Lân biến thành!”
Chuyện này thực sự đã khiêu chiến nhận thức của hắn, sự khác biệt giữa Cực Lạc Tịnh Thổ và Ma Vực quá lớn. Một nơi là chốn sạch sẽ, một nơi là bãi rác.
Nhưng sự thật bày ra trước mắt, khi hắn biến thành Kỳ Lân, Cực Lạc Tịnh Thổ và Ma Vực sẽ mạnh mẽ đáp lại hắn. Tuy rằng cách thức không giống nhau, nhưng bản chất chẳng khác gì.
Hắc Nhật Ma Tâm và Liên trì giống nhau, đều là hiện hóa của thiên địa pháp tắc, chẳng qua tính chất khác nhau hoàn toàn.
Tựa như có ai đó chém bốn mùa thành hai nữa, xuân hạ của Cực Lạc Tịnh Thổ, thu đông của bãi rác Ma Vực.
“Nếu ta đoán không sai, chỉ sợ đây là vết tích của Phật Tổ.”
Ở Cực Lạc Tịnh Thổ, lúc nào cũng tràn trề đầy ắp các loại trái cây, lương thực ăn mãi không hết. Tất nhiên những người ở đó không cần vất vả khổ sở, không cần tốn tâm tư tranh đấu.
Như vậy vẫn chưa đủ, nếu không khống chế số lượng dân cư, thì dù đó có là thế giới phì nhiêu, đầy ắp tài nguyên đi chăng nữa, cuối cùng sẽ rơi vào cảnh tranh giành nhau.
Cực Lạc Tịnh Thổ là nơi mà không phải ai cũng tới được, lại thêm trong lòng những người ở đó không có dục vọng, vì thế mới bảo đảm được chất lượng cuộc sống ở Cực Lạc Tịnh Thổ không bị giảm xuống.
Ấm no sinh dâm dục là chuyện vô cùng bình thường, mà người dân ở Cực Lạc Tịnh Thổ lại không phải là tu sĩ đại trí có quyết tâm tu hành gì, cùng lắm chỉ là những người tốt hành thiện tích đức. Vậy dục vọng của họ đã đi đâu?
Ban đầu Lý Thanh Sơn cho rằng Phật Tổ dùng đại nguyện lực làm ảnh hưởng tới thế giới, thậm chí là tẩy não tất cả mọi người.
Nếu chỉ mỗi chuyện dục vọng thôi thì nhóm người tốt vẫn còn lòng tham lam, lòng ganh tỵ, thậm chí người tốt cũng sẽ sa đọa. Không có chuyện mãi mãi không thụt lùi được. Chỉ với ăn no mặc ấm không thể tạo nên một Cực Lạc Tịnh Thổ như nơi đó.
Giờ hắn mới biết mọi chuyện không hề đơn giản.
Thiên đường Kỳ Lân nguyên bản có thể phì nhiêu sung túc, nhưng cũng không đầy đủ như thế được. Tuy có khu vực cằn cỗi hoang vu, nhưng cũng chẳng hoang vu như Ma Vực.
Phật Tổ rút từ thiên địa pháp tắc ra để xây dựng nên Cực Lạc Tịnh Thổ, không những chia thiên đường Kỳ Lân thành hai nửa mà còn khiến những mối quan hệ, sức ảnh hưởng của hai nửa và ném toàn bộ dục vọng, ác niệm vào Ma Vực.
Cực Lạc Tịnh Thổ phì nhiều màu mỡ nhưng dân số thưa thớt, còn ma tộc ở khu vực cằn cỗi như Ma Vực lại không ngừng sinh sôi, không nuôi nổi nữa thì đưa đi xâm lấn chiếm đoạt những thế giới khác.
Chẳng trách Ma Vực lại có thể tồn tại mãi mãi. Không phải các chư Thiên Thần Phật không có năng lực hủy diệt Ma Vực, mà bởi vì nó vốn nằm trong dự tính của họ.
Thành lập một thế giới mới, dùng hoàn cảnh làm tác động tới người, dùng pháp tắc đắp nặn người chứ không phải dùng thần thông hay pháp lực để khống chế người.
Suy nghĩ cao diệu, sức mạnh hùng vĩ khiến tòa thành Ma Đô khổng lồ chứa hơn trăm triệu ma tộc trở thành tác phẩm ấu trĩ được đắp bằng cát của đám trẻ nhỏ.
Bây giờ Lý Thanh Sơn có thể hiểu được tâm trạng của Ngưỡng Quang phương trượng rồi. Hắn ta tọa trấn trong chùa Tịnh Thổ ở Hắc Vân Thành, từng tận mắt chứng kiến vô số tướng sĩ và ma tộc chém giết nhau tới chết, từng dùng thiền trượng giết chết không biết bao nhiêu ma tộc. Vậy mà cuối cùng lại phát hiện Cực Lạc Tịnh Thổ mà mình luôn mong mỏi chính là khởi nguồn của mọi chuyện, tín ngưỡng trong lòng sụp đổ, tinh thần hỗn loạn.
Quan trọng nhất ở chỗ, không thể hủy diệt Ma Vực, cũng không thể độ hóa ma tộc. Việc này hoàn toàn phủ định niềm tin Phổ độ chúng sinh của Tịnh Thổ tổng, khó trách vị Bạch Cốt Bồ Tát kia lại muốn châm ngòi Tam Muội Bạch Cốt Hỏa.
Tất cả nguyên nhân đều từ đây mà ra.
…
Lý Thanh Sơn ngồi trên bậc thềm đá, một tay siết chặt chống đầu, một tay đỡ đầu gối. Cau chặt mày suy tư.
Âm và dương, thiện và ác, Phật và Ma. Đủ loại, đủ màu sắc.
Trong lúc vô thức biểu lộ hình tướng trang nghiêm, tựa như Thần Linh trong miếu thờ. Còn Thần điện hắc ám này chính là đạo trường của hắn, bầu không khí xung quanh vô cùng yên tĩnh.
“Ẩn nhẫn bất động như mặt đất, tĩnh lặng sâu thẳm như bí tàng.”
Nếu có kẻ phàm đột ngột xông vào, phản ứng đầu tiên là làm lễ, sau đó là cầu khấn.
Dù hắn có muốn nhận lời cầu khấn hay không thì hắn cũng đã là một vị Thần Linh, mặc kệ là Tà Thần hay Nhân Tiên, ngay cả Già Lam thần tướng cùng lắm chỉ là một cái danh xưng. Tuy rằng hắn chưa hẳn là Chân Tiên hay Thần gì, nhưng cũng chỉ cách một bước nữa thôi.