Đại Thánh Truyện(Dịch)

Chương 3058. Giấc Mơ Thật Lâu Về Trước

Hắn lấy Hắc Nhật Ma Tâm ra, viên Ma Tâm tỏa ra ánh sáng u tối trôi bồng bềnh trên tay hắn.

Sau khi biết rõ mọi chuyện, thay vì gọi nó là Hắc Nhật Ma Tâm, đáng ra phải gọi là Kỳ Lân Chi Tâm, Thần Thánh chi tâm mới phải.

Viên Kỳ Lân Chi Tâm này không tỏa ra chút khí tức nào, bị hắn nắm trọn trong tay. Thậm chí ngay cả Ma Thần cũng không thể cảm nhận được sự tồn tại của nó, nó hoàn toàn trở thành vật thuộc về hắn, đồng thời luôn dụ dỗ hắn.

“Lại đây, đứa con ngoan ngoãn, đứa con đáng yêu của ta, ta đã chờ đợi từ lâu rồi, hãy trở thành chúa tể...”

Tiếng kêu gào như có như không vang lên từ trong bóng tối, đó là ý niệm của Nguyên Thủy Kỳ Lân còn sót lại, thực chất chỉ là gợn sóng pháp tắc vô hình, đâm xuyên qua Nguyên Thần của hắn sau đó phiên dịch thành câu nói loáng thoáng mơ hồ. Nó muốn hắn nuốt viên Hắc Nhật Ma Tâm này, đồng thời gánh chịu sứ mệnh bên trong.

“... Nào, khôi phục trật tự tự nhiên!”

“Trật tự tự nhiên?”

Lý Thanh Sơn lẩm bẩm trong miệng, mùi thịt sống và khí thế sát phạt bên trong khiến hắn không kiềm được run rẩy, chợt nhớ tới một giấc mơ thật lâu về trước: Mơ cảnh làm địch của mười triệu người, dùng núi thây tế trời, chìm nghỉm trong biển máu.

Khi đó hắn mới chỉ là thiếu niên nơi sơn dã, không biết bất kỳ loại công pháp nào. Lần đầu tiên giết người do tức giận trong cơn say, sau đó mở ra một con đường sát phạt, con đường lên Cửu Thiên.

Đó là khởi nguồn của tất cả.

Bây giờ hắn như vừa quay về thời điểm trước khi giết người, lần nữa đứng trước điểm bắt đầu, vừa sợ hãi vừa mơ hồ.

Nhưng lần này sẽ không có Ngưu ca chỉ đường cho hắn nữa.

Là do sức mạnh của hắn chưa đủ sao? Hay là cần phải có thần thông và pháp bảo mạnh hơn. Không, tất cả đều không phải.

Muốn có sức mạnh? Đơn giản! Chỉ cần nuốt chửng viên Hắc Nhật Ma Tâm này thì muốn trở thành Chân Thần đâu có gì khó?

Điều quan trọng không chỉ nằm trong viên Hắc Nhật Ma Tâm, mà còn có Liên trì trong Đại Hùng bảo điện ở chùa Đại Lôi Âm Tự.

Mỗi một đóa Liên Hoa trong ao đều là hiện hóa của pháp tắc do hút từ trong thiên đường Kỳ Lân ra. Kim liên tượng trưng cho ánh sáng, thanh liên tượng trưng cho phì nhiêu, hồng liên tượng trưng cho sự nhiệt tình...

Nói đúng bản chất thì nó chính là một viên Hắc Nhật Ma Tâm khác, là một đồng tiền xu có hai mặt trái phải.

Nếu hắn nuốt viên Hắc Nhật Ma Tâm này thì hai viên Ma Tâm sẽ hòa lại thành một. Hắn không những biến thành chúa tể Ma Vực, mà còn trở thành chúa tể Cực Lạc Tịnh Thổ.

Còn cái gọi là Khôi phục trật tự tự nhiên ấy có nghĩa là dung hợp hai thế giới lại lần nữa. Đó chính là sứ mệnh của hắn.

Đến lúc đó, cho dù hắn muốn nhân nhượng cho xong chuyện thì thế giới cũng sẽ ép hắn đi tiếp, Phật môn càng không cho phép hắn dừng lại.

Tất cả mâu thuẫn không thể hóa giải, ngọn lửa chiến tranh sẽ bùng lên tận cửu thiên, tức giận phá hủy Thiên quốc, ma khí vấy bẩn Cực Lạc Tịnh Thổ. Lúc đó bị một chiêu Như Lai Thần Chưởng đập vào đầu cũng không kêu oan nổi.

Hắn không sợ đối địch với chư Thiên Thần Phật, cũng chẳng sợ thua hay bại trận. Mà lần này, chắc chắn không chỉ có mình hắn phải hi sinh.

Dù là những người tốt vô tội ở Cực Lạc Tịnh Thổ, hay là những người xấu trầm luân trong tội ác ở Ma Vực đều sẽ đau khổ ca thán, vàng thau lẫn lộn, ngọc đá cũng vỡ.

Nếu không có hắn, bọn họ sẽ thoải mái hơn rất nhiều. Lý Thanh Sơn không khỏi siết chặt Hắc Nhật Ma Tâm trong tay.

“Này, không được suy nghĩ lung tung nữa, ngươi nghĩ mình là chúa cứu thế à? Ngươi thì cứu được ai chứ?”

“Hả, Hiệp vương? Đừng nói đùa, ngươi đứng đầu muôn vàn tội ác, là căn nguyên của vạn ác!”

Mọi thứ vốn chẳng phải để cứu bất kỳ ai, chỉ dùng để khôi phục trật tự tự nhiên. Đó mới là ý chí của Nguyên Thủy Kỳ Lân.

Nhưng mãnh hổ có thích giết chóc hiếu chiến thế nào thì sự tàn khốc vẫn thua xa Kỳ Lân.

Thiên địa bất nhân coi vạn vật như sô cẩu. Kỳ Lân chí nhân dùng chúng sinh như sô cẩu.

Dường như hắn đã cảm nhận được, con nhân thú trong truyền thuyết kia đang lẳng lặng nhìn hắn chăm chú, chờ đợi cảnh trong mộng của hắn biến thành sự thật. Mọi chuyện tựa như số mệnh sắp đặt vậy.

Đồng thời hắn biết rõ, tại sao lúc trước Ngưu ca lại sắp xếp thử thách cho hắn.

Tuy vận mệnh đã được viết sẵn, nhưng ngươi vẫn phải tự lựa chọn, đồng ý hoặc từ chối. Tất cả gói gọn trong một suy nghĩ.

Lý Thanh Sơn đột ngột ngẩng đầu nhìn vào bóng tối, cất tiếng hỏi:

“Vì sao Nguyên Thủy Kỳ Lân lại mất?”

Càng hiểu về Kỳ Lân đạo, hắn càng tò mò về điều này.

Hư không tối tăm không phản hồi lại.

Lý Thanh Sơn lắc đầu, Nguyên Thủy Kỳ Lân đã chết, tuy còn sót lại ý niệm nhưng cũng hòa làm một với thiên đường Kỳ Lân, gần như trở thành ý chí của thế giới. Nó không tồn tại độc lập, rõ ràng như tư duy, mà chỉ còn dư lại phản ứng nguyên thủy theo bản năng, không thể giao lưu như một sinh linh có sự sống với hắn.

Hắn ngẫm nghĩ một lúc, phun ra bốn chữ:

“Bổ Thiên chi chiến?”