Đại Thánh Truyện(Dịch)

Chương 3060. Cảnh Giới Tối Cao

Lý Thanh Sơn bừng tỉnh khỏi giấc mộng thời Hoang cổ. Hắn lập tức nhắm mắt lại, vẫn thấy được rõ ràng bức tranh khổng lồ của trận Bổ Thiên chi chiến.

Nguyên Thủy Linh Quy trốn dưới biển sâu, kích động cơn hồng thủy dậy trời, nhấn chìm đất đai và những dãy núi. Tình thế hoàn toàn đối lập với quần long bay lượn trên trời và Phượng Hoàng bay trên không.

Cộng thêm hình ảnh cuối cùng khi Nguyên Thủy Kỳ Lân ngóng nhìn, tuy không thể thấy rõ dung nhan của nàng, nhưng sẽ mãi mãi không bao giờ quên bóng người đang vá trời kia.

“Nữ Oa Nương Nương.”

Khác với suy đoán ban đầu của hắn, Nguyên Thủy Kỳ Lân không đối địch với nàng, mà nó chiến đấu vì nàng.

Con đường không giống như được lựa chọn.

Dù đã đạt tới cảnh giới tối cao như Luyện Hư Hợp Đạo, thậm chí thành Nguyên Thủy Thần Linh cùng sinh cùng tử với thiên địa cũng có tình cảm giống chúng sinh. Không thể xảy ra tình trạng phong vũ lôi điện như này, chỉ tuân theo pháp tắc tự nhiên mà thôi.

Nếu có Thần Linh như vậy thì còn tồn tại hay không chẳng có gì khác nhau cả.

Nguyên Thủy Kỳ Lân đã biểu lộ rõ sự tồn tại của mình, không tuân theo đạo tự nhiên từ khi sinh ra. Nàng chỉ khoanh tay đứng nhìn nó chết dưới lôi đình.

“Thiên Nhược Hữu Tình Thiên Diệc Lão!”

(Nếu trời có tình thì trời cũng sẽ già đi)

Cảm giác khó miêu tả quanh quẩn trong lòng, hắn lại lần nữa nhìn chăm chú vào Hắc Nhật Ma Tâm trong tay. Hắn đứng im không nhúc nhích như một pho tượng Thần, lặng lẽ đứng từ thời Hoang cổ tới tận tương lai.

Trong Thần điện vắng vẻ, hắn đứng lặng thật lâu không nói gì.

“Ầm!”

Không rõ đã qua bao lâu, một tiếng nổ ầm ĩ đáng tan không khí vắng lặng. Cửa lớn Thần điện mở toang.

Thanh Dực Bức Vương lảo đảo chạy vào, quỳ gối trước pho “tượng Thần”, nói:

“Đại nhân, giáo chủ bị bắt đi rồi, cầu xin ngươi hãy đi cứu nàng!”

Nhưng khi trông thấy mặt trời u ám trong tay tượng Thần, hắn lập tức quên sạch toàn bộ mọi chuyện, trong đầu chỉ còn sót lại suy nghĩ:

“Ta nhất định phải có được nó! Ta nhất định phải có được nó!”

Hắn không nhịn được bước lên phía trước, vươn tay muốn cầm.

Tượng Thần chậm rãi mở mắt ra liếc hắn, không khí tựa như có tia điện chợt lóe lên.

Thanh Dực Bức Vương bất chợt dừng bước, ngã khuỵu xuống đất. Thế nhưng vẫn giãy dụa lo lắng nhìn vào viên Hắc Nhật Ma Tâm.

Lý Thanh Sơn hiểu rõ sự cám dỗ của Hắc Nhật Ma Tâm đối với ma tộc. Đừng nói là một Ma Vương nho nhỏ, ngay cả Ma Thần cũng không thể chống lại sự cám dỗ này.

Lẽ ra hắn không nên chống cự, nhưng hắn không muốn gánh chịu vận mệnh này. Nếu chỉ vì thành Thần mà phải hi sinh muôn dân thì hắn đã không còn là Lý Thanh Sơn rồi. Mà Hiệp vương lại càng là cái danh xưng nực cười.

Dù không có Hắc Nhật Ma Tâm hắn cũng tự tin có thể thành Thần, chẳng cần phải bị vận mệnh ràng buộc.

“Không làm Chúa cứu thế!”

Sau khi kiên định với niềm tin này, hắn thu hồi Hắc Nhật Ma Tâm lại:

“Cứ để Cực Lạc là Cực Lạc, Ma Vực là Ma Vực thôi!”

Sau đó cúi đầu hỏi Thanh Dực Bức Vương:

“Đã xảy ra chuyện gì?”

Thanh Dực Bức Vương đã khôi phục lại thái độ bình thường, hắn ta bi phẫn nói:

“Kẻ phản bội! Chắc chắn là Quang Minh tả sứ đã bán đứng giáo chủ! Phản bội lúc đi nhận văn điệp thông quan!”

“Nàng ta còn sống không?”

...

Không khí buồn rầu ảm đạm bao phủ toàn bộ tòa thành, những tòa lầu các cao chót vót ướt sũng lẳng lặng đứng yên.

Dưới ánh đèn đường, mưa lạnh rơi xối xả tựa như không bao giờ ngừng lại.

Thế nhưng ở sâu trong khu rừng trong thành lại có một tòa lầu các chạm ngọc, tửu lầu mái cong, đèn đuốc sáng trưng, tiếng nói cười ầm ĩ hình thành sự chênh lệch rõ ràng với cảnh vật u ám xung quanh. Mang tới cảm giác không chân thực.

Lá cờ cắm bên ngoài tửu lầu bay phất phơ, phía trên vẽ một khuôn mặt lợn đang mỉm cười dịu dàng.

Giờ phút này, chủ nhân của khuôn mặt lợn kia đang nâng cao ly rượu, nốc một hơi cạn sạch, dốc ly cạn đáy tỏ vẻ áy náy với các tân khách vì mình đã tới muộn.

Tất cả Ma Hoàng Ma Đế ở Ma Đô đều tụ tập ở nơi này. Ma Hoàng ngồi riêng một chỗ, đó là một cái bàn tròn lớn, trên mặt bàn dọn đầy đồ ăn. Mà đám Ma Đế chỉ có thể đứng xem bên cạnh, còn Ma Vương thì càng không có tư cách vào trong này.

Nhóm Ma Hoàng đã đứng đợi một lúc lâu, nhưng không có kẻ nào tỏ vẻ mất kiên nhẫn cả, ngay cả lúc nói chuyện cũng thì thào nhỏ nhẹ. Tất cả ăn mặc chỉnh tề, trang phục tỉ mỉ giống các nhân sĩ thượng lưu.

Nếu có một người bình thường xông vào đây, người đó sẽ không bao giờ ngờ được diện mạo thực sự của bọn chúng dữ tợn khủng bố cỡ nào.

“Cung nghênh Tà Thần đại nhân!”

Nhóm Ma Hoàng đồng loạt hô.

Chủ nhân của khuôn mặt lợn này chính là chủ nhân của Thao Thiết lầu, cũng là Bạch Đồn Tà Thần... Chủ nhân của Ma Đô.

Bạch Đồn Tà Thần xiêm y chỉnh tề, có điều lại buộc một cái tạp dề trước người, tay cầm một cái dao phay, dáng dấp trông như bếp trưởng. Khuôn mặt lợn hồng hào đang tức giận, hắn vẫy nhẹ hai tay, nói:

“Tất cả ngồi xuống đi, hừ hừ, đừng khách khí như thế, cứ tùy tiện. Các ngươi tới ăn cơm chứ không phải đi đánh giặc!”