Đại Thánh Truyện(Dịch)

Chương 3061. Ma Đế Đứng Chót

Nhóm Ma Hoàng rối rít ngồi xuống, tên nào tên nấy tỏ ra đoan trang nghiêm túc, không dám thả lỏng. Đứng trước mặt Bạch Đồn Tà Thần, thất bại chưa chắc đã bị phạt, nếu ăn cơm dám không nghiêm túc thì chắc chắn sẽ bị giết. Từng có một Ma Hoàng chép miệng lúc ăn cơm, sau đó bị Bạch Đồn Tà Thần chặt đứt đầu.

Nhóm Ma Đế lại càng không dám thở mạnh.

Bạch Đồn Tà Thần hài lòng gật gù:

“Hừ hừ, tiệc rượu hôm nay gọi là Quang Minh yến. Tất cả món ăn đều được nấu từ nguyên liệu giống nhau. Nguyên liệu này rất khó tìm, làm tốn không ít công phu của ta, nhưng chỉ có thể ăn được một lần thì tốn nhiều công sức hơn nữa cũng đáng.”

Nói rồi hắn vỗ tay, một Ma Đế thân hình cao lớn ôm một con quái vật khổng lồ ra ngoài, nhẹ nhàng đặt quái vật bên cạnh Bạch Đồn Tà Thần. Ánh đèn chiếu sáng túi vải đen bao bên ngoài, không thể thấy rõ món đồ gì bên trong.

Bạch Đồn Tà Thần phì phò nở nụ cười, loạt xoạt gỡ bỏ miếng vải đen làm lộ ra một cái giá chữ thập khắc đầy phù văn bên trên, trên giá là một nữ tử bị trói, Nửa người trên trần như nhộng làm lộ ra hai bầu ngực no đủ, vòng eo nhỏ mềm mại. Nửa người dưới đã ma hóa thành hình rắn, tròn trịa thon dài, màu sắc diêm dúa, đuôi uốn lượn quanh giá chữ thập.

Nhóm Ma Hoàng hít sâu một hơi, rõ ràng nữ nhân này cũng là Ma Hoàng! Không lẽ cơn thèm ăn của Bạch Đồn Tà Thần đã lớn tới mức không thể ức chế, bắt đầu lấy Ma Hoàng làm thức ăn rồi? Khiến bọn họ không khỏi cảm thấy nguy cơ.

Bạch Đồn Tà Thần cười híp mắt:

“Để ta giới thiệu với các ngươi, nàng ta chính là giáo chủ Minh giáo vô cùng nổi danh!”

Tất cả Ma Hoàng xôn xao, lập tức hiểu rõ lý do gọi bữa tiệc này là Quang Minh yến, nhưng cũng cảm thấy vô cùng khó tin. Nhóm Ma Đế đứng chót trong bữa tiệc nhìn nhau, người nào cũng cảm thấy khó tin.

Mấy năm qua Minh giáo luôn làm loạn, tất cả ma tộc đều thầm suy đoán thân phận của giáo chủ Minh giáo, ai cũng nghĩ người này tới từ bên ngoài, không phải người Thiên cung thì cũng là người ở Cực Lạc Tịnh Thổ. Họ chẳng ngờ nổi người đó lại là một Ma Hoàng?

Sao có thể xảy ra chuyện này được, việc làm thiện lương chính nghĩa như vậy chắc chắn sẽ bị Thiên Ma bài xích. Thế mà trên người Ma Hoàng này lại nồng nặc Thiên quyến bao phủ.

Chỉ có Bạch Đồn Tà Thần đã đoán được phần nào mưu tính của nàng ta, trong lòng rất thán phục. Nếu hắn cứ mặc kệ để nàng ta tiếp tục hành động, có lẽ chẳng bao lâu nữa Ma Vực sẽ xuất hiện thêm một vị Tà Thần nữa.

Dưới làn tóc rối ngổn ngang, đôi mắt của nữ nhân lẳng lặng mở ra, tựa như một bức tranh đang chìm xuống, thông qua tứ chi đang căng thẳng trở nên yên tĩnh, hóa thành hư không trong lòng.

Bạch Đồn Tà Thần quay lại hỏi nàng:

“Là ngươi phải không?”

Tiền Dung Chỉ mỉm cười, nói:

“Là ta.”

“Ngươi còn lời nào muốn nói không?”

“Cá lớn nuốt cá bé, đó là chuyện bình thường.”

“Được, tốt lắm!”

Bạch Đồn Tà Thần vuốt ve mặt nàng, sau đó bàn tay lướt một đường xuống dưới cổ, cảm xúc dâng trào, không phải nhục dục mà là thèm ăn.

“Ngươi là nguyên liệu thức ăn tốt nhất ta từng thấy, ta chắc chắn sẽ không lãng phí!”

Bạch Đồn Tà Thần nâng tay chém xuống, tạo ra hơn mười miếng thịt trong suốt, mỏng như cánh ve. Ào ào rơi vào đĩa sứ trên bàn tròn.

Trên người Tiền Dung Chỉ không có lấy một vết thương, nhưng làn da dưới sườn đột nhiên lõm xuống một đoạn. Cảm giác đau khổ khó gọi tên truyền tới từ bên trong, thân rắn quấn chặt quanh giá chữ thập hơn vang lên tiếng cọt kẹt.

Một đao vừa rồi không chỉ cắt đi huyết nhục của nàng ta, mà còn có cả thần hồn.

“Món ăn đầu tiên, Quang Minh thái lát, hừ hừ, thái sống mà ăn, coi trọng vị nguyên bản.”

Bạch Đồn Tà Thần vô cùng đắc ý giới thiệu, chủ động bưng một cái đĩa lên cho Ma Đề thân hình to lớn:

“Quang Minh tả sứ, ngươi làm tốt lắm! Ăn đi!”

“Đa tạ Tà Thần, đa tạ Tà Thần!”

Quang Minh tả sứ vừa mừng vừa sợ, liếc thoáng qua Tiền Dung Chỉ bị trói chặt trên giá chữ thập, sau đó gắp miếng thịt kia vào miệng. Trên mặt hắn lập tức bày ra vẻ mê say, nhưng sắc mặt lập tức thay đổi, biến thành màu sắc diêm dúa y hệt đuôi rắn.

“Có... Có độc... Ặc...”

Hai tay giữ chặt cổ, từng bắp thịt trên người co giật, sau đó hóa thành từng luồng khói độc như độc xà đâm xuyên cơ thể hắn. Chẳng mấy chốc hắn đã bị khói độc cắn nuốt trọn vẹn.

Nhóm Ma Hoàng kinh hoàng sợ hãi, ngửa người ra sau, cố gắng cách xa đĩa thịt hơn một chút.

Bạch Đồn Tà Thần phẩy tay làm tản đi khói độc, bật cười ha hả:

“Cá nóc có độc, muốn biết vị ngon thì không thể không mạo hiểm. Nguyên liệu nấu ăn này của ta còn độc hơn cá nóc hàng trăm nghìn lần, không phải ai cũng có thể thưởng thức được. Hửm? Các ngươi còn chờ cái gì?”

Đôi mắt lợn nhìn đám Ma Hoàng, dưới ánh đèn sáng, trông hắn càng thêm âm trầm.

Nhóm Ma Hoàng không dám chậm trễ, vừa thôi thúc ma khí để trấn áp độc tính, vừa gắp món Quang Minh Thái lát kia lên cho vào miệng.