Đại Thánh Truyện(Dịch)

Chương 3062. Khóe Miệng Quang Minh Vương

Thịt vừa vào miệng đã tan ra!

Hương vị vô cùng ngon miệng lập tức tràn ngập khắp miệng, ngay cả độc tính cũng nằm trong hương vị này. Không rõ độc ở trong vị đắng cay ngọt bùi nào, cảm giác sung sướng nồng đậm kích thích tâm trí bọn họ.

“Ừm... Ngon...”

Bạch Đồn Tà Thần cũng nếm thử một miếng, bày ra vẻ mặt mê say, hắn chính là đầu bếp chính của Thao Thiết Ma Thần. Đầu bếp bình thường chỉ có thể điều hòa năm vị, sao có thể thỏa mãn được khẩu vị của Ma Thần chứ.

Nhưng hắn có thể lấy cảm xúc vui mừng thành vị ngọt, buồn bã thành vị đắng, phẫn nộ thành vị cay, đố kị làm vị chua... Chỉ vậy thôi cũng tạo thành trăm vị trong nhân gian. Vả lại hương vị thay đổi không ngừng, mỗi một nguyên liệu nấu ăn đều có sự khác biệt. Đứng trước cửa vào, không ai có thể đoán được.

“Hả? Chờ chút, tại sao lại ngọt chứ? Sự phẫn nộ khi bị thuộc hạ bán đứng đâu? Cảm giác sợ hãi khi bị giết bị ăn thịt đâu?”

Bạch Đồn Tà Thần nhướng mày, tỉ mỉ nhấm nháp, trong miệng chỉ có vị ngọt nhẹ, còn lại không nếm ra vị nào khác. Hắn đột nhiên nhìn qua, thấy khóe miệng Quang Minh vương kia nhếch lên, trông như đang cười.

“Ngươi cười cái gì?”

“Vận mệnh. Vì sao lại vào đúng lúc này? Ha ha ha ha.”

Tiền Dung Chỉ cảm thấy vô cùng thú vị, nụ cười vừa kỳ lạ vừa tàn ngập ác ý.

“Vận mệnh cái gì?”

Bạch Đồn Tà Thần tự nhiên thấy sốt ruột.

“Mau ăn đi! Coi như ta mời các ngươi.”

Tiền Dung Chỉ hất cằm:

“Mãnh Hổ sắp tới rồi.”

Ầm!

Một tiếng sấm chấn động mây đen, xé tan bầu trời.

Đôi xích đồng tử lóe sáng trong bóng tối, tựa như hai cục than đỏ hồng. Một đầu mãnh hổ mạnh mẽ đi xuyên qua khu rừng, nhẹ nhàng nhảy bật lên, bĩu môi đứng trước mặt Thao Thiết lâu:

“Quả nhiên vẫn chưa chết à?”

Bên ngoài mưa gió mịt mù, tiếng sấm rung động. Còn bên trong Thao Thiết lầu lại đang tiệc tùng vui vẻ.

“Mãnh Hổ?”

Bạch Đồn Tà Thần nhướng mày, liếm môi nói:

“Xương hổ hầm canh, hừ hừ, càng tốt.”

Nói xong vung dao phay trong tay lên, nói:

“Bây giờ chúng ta bắt đầu món ăn thứ hai!”

Những Ma Hoàng ngồi xung quanh bàn tròn lập tức vang lên tiếng nuốt nước bọt, háo hức chờ đợi lưỡi dao đang hạ xuống.

Hết đao này tới đao khác hạ xuống, tựa như hình phạt lăng trì, nhưng lần này vô cùng tàn khốc. Chiên xào hầm, chưng luộc thái lát khiến các thực khách phải nhai trước, nuốt trước, thưởng thức hương vị trước. Mà Tiền Dung Chỉ thân làm nguyên liệu nấu ăn lại đang bật cười nhìn mọi chuyện đang diễn ra trước mắt.

“Nào, ăn đi! Cá lớn nuốt cá bé, bản chất của thế giới này là vậy, cần gì phải che che giấu giấu tỏ vẻ làm gì chứ. Có ai không ăn thịt người, có ai không bị ăn chứ? Sung sướng vui vẻ ăn là được rồi, tất cả đau khổ đều bị ăn sạch.”

Lời nói nhỏ nhẹ như tiếng rắn rì rầm, kích động không khí, đẩy bữa tiệc lên cao trào.

Bạch Đồn Tà Thần cũng giật mình:

“Nữ nhân này!”

Ban đầu hắn tổ chức bữa tiệc này là làm theo nghi thức hiến tế Thiên Ma để lấy được nhiều chiếu cố hơn. Nhưng bây giờ hắn phát hiện, chiếu cố bao phủ quanh người nàng ta ngày càng nồng đậm, còn chủ tế là hắn lại thu được rất ít. Nàng ta đã cướp đi thân phận đang cầu nguyện của hắn.

Ánh mắt của nàng ta ngày càng khiến hắn cảm thấy khó chịu, tựa như đang nhìn một con lợn đang hiến tế vậy.

Đột nhiên cảm thấy thực khách và đồ ăn trở nên khác biệt, tựa như không phải nàng ta bị ăn, ngược lại còn được ăn sảng khoái. Nàng ta mới là người hiến tế, còn đám bọn họ đều là tế phẩm vậy.

Cảm giác bất an ngày càng mãnh liệt, giống như có chỗ nào đó không đúng!

“Không, không thể nào, chắc chắn chỉ là ảo giác. Nơi này là sâu trong Ma Vực, là địa bàn của ta, trừ phi là Chân Vũ Đế Quân tự mình giáng lâm, nếu không thì...”

Rầm!

Cửa lớn mở rộng, mưa gió tràn vào. Trước ánh đèn chập chờn, một bóng người thon dài đứng trước đầu ngọn gió trong đêm mưa.

Bàn tay cầm dao phay của Bạch Đồn Tà Thần hơi run lên. Đám ma bên trong đồng loạt ngẩng đầu lên nhìn.

Một nam nhân đứng bên ngoài cửa, đầu đội mưa gió, mái tóc dài tung bay theo gió, đỏ rực như đang bùng cháy. Đôi lông mày rậm đang nhíu chặt lại, bên dưới là cặp mặt đỏ như than lửa.

Đôi mắt nhìn lướt qua thân thể chỉ còn da bọc xương của Tiền Dung Chỉ, đám thực khách lòng tham không đáy, chén đĩa vương vãi khắp nơi. Cuối cùng dừng lại trên người tên bếp trưởng đầu lợn.

“Đám ma tộc chết tiệt!”

Bước qua ngưỡng cửa đỏ thắm, nhanh chân đi vào trong, hắn đi thong thả tựa như bước vào cửa nhà mình vậy.

Một tên Ma Hoàng vỗ mạnh xuống bàn, đứng dậy quát:

“Đứng lại! Ngươi là ai, sao dám xông vào Thao Thiết lâu!”

Nhóm Ma Đế lập tức áp sát xung quanh, trong suy nghĩ của họ, kẻ này cùng lắm chỉ là tàn dư của Minh giáo. Giáo chủ của chúng còn đang bị họ mặc sức xâu xé, ai tới cứu đều chẳng khác nào đi chịu chết. Vừa hay để họ biểu hiện một trận trước mặt Tà Thần đại nhân.