Sư tử khi vồ thỏ cũng dùng hết sức lực, huống hồ hắn đang ở trên địa bàn của người khác, kẻ địch trước mặt chính là một vị Tà Thần.
Nhưng dù có là Tà Thần cũng không thể chống lại cú vồ toàn lực này của hắn.
Tiếng nổ vang lên ầm ĩ, Ma Tâm của nhóm Ma Hoàng đã nổ tan hoàn toàn, đánh đổ toàn bộ Thao Thiết lâu, sau đó tiếp tục lan ra tới mấy chục tòa lầu các cao chót vót xung quanh, tạo ra cột khói đen chọc trời.
…
Tầng mây bị vạch ra, ánh trăng lộ rõ.
Một vòng trăng vô cùng to lớn, tựa như một cái đĩa bạc treo trên bầu trời, còn sáng hơn cả ban ngày.
Ma Đô rung chuyển, những tòa lầu các rung lắc, ma tộc rối rít chạy ra ngoài đường kinh ngạc ngẩng đầu nhìn vầng trăng sáng trên trời. Cảnh sắc như này vô cùng hiếm thấy ở Ma Vực.
Lý Thanh Sơn đứng trên đống phế tích, tay xách ngược thanh thanh đồng cổ kiếm, tay còn lại thì cầm cánh tay cụt.
Sư tử vồ thỏ còn phải dùng hết sức, huống hồ hắn đang đối phó với Tà Thần, dù thoạt nhìn tên này giống một con lợn.
Dã Trư trong núi sâu, mãnh hổ không dám khinh thường.
Hắn không dám nương tay, vừa ra tay đã bày ra tư thế đuổi tận giết tuyệt. Hắn vô cùng rõ ràng uy lực của thanh thanh đồng cổ kiếm này, nếu Bạch Đồn Tà Thần phản ứng hơi chậm một chút chắc chắn chỉ còn sót lại một cái đầu lợn.
“Quả nhiên Tà Thần không dễ giết chút nào.”
Vung tay ném cánh tay cụt xuống, lại bị Tiền Dung Chỉ thuận tiện tóm được:
“Đừng ném lung tung, đây chính là tay của Tà Thần đó.”
Sau đó há miệng cắn, máu tươi bắn khắp khoang miệng.
“Ngoài văn điệp thông quan ra thì còn cách nào khác không?”
“Có thì có, nhưng ngươi vẫn nên giải quyết con lợn này xong đã!”
Tiền Dung Chỉ vừa cắm cúi gặm giò lợn vừa chỉ lên trời.
Lý Thanh Sơn nhìn thay hướng ngón tay của Tiền Dung Chỉ, Bạch Đồn Tà Thần đang bay lơ lửng trên bầu trời trăng sáng, mặt lợn vô cùng dữ tợn, vẻ mặt oán hận nhìn chằm chằm vào Lý Thanh Sơn và thanh thanh đồng cổ kiếm trong tay hắn. Khuôn mặt vặn vẹo cũng không thể che giấu được nỗi sợ hãi bên trong.
“Rốt cuộc ngươi là ai?”
Thật ra Tà Thần cũng giống Nhân Tiên, giỏi nhất là nắm rõ và vận dụng pháp tắc. Dù không thể chưởng khống dễ dàng pháp tắc nào đó như Chân Thần hay Chân Tiên, nhưng cũng đủ để họ tách biệt khỏi những tu hành giả khác.
Mà Tà Thần ở Ma Vực giống như Đấu Thần ở A Tu La đạo vậy, được thế giới chiếu cố che chở, sức chiến đấu cách xa Nhân Tiên. Ngay cả Lục Đinh Lục Giáp, Già Lam thần tướng cũng không bao giờ dám một mình đi sâu vào Ma Vực.
Tuy nhiên khi vừa mới giao phong, Thiên Ma vậy mà lại vứt bỏ một tên Tà Thần chính quy như Bạch Đồn Tà Thần, vứt bỏ đứa con ruột đã từng chiếu cố là hắn ta, để đi ủng hộ tên nam nhân không rõ lai lịch. Thậm chí còn áp chế cảm giác của hắn ta, tới thời khắc cuối cùng hắn ta mới nhận ra được nguy cơ chết chóc.
Dù từ xưa tới nay ý chí Ma Vực vô cùng hỗn loạn tà ác, nhưng để xảy ra chuyện như này thực sự đã quá sức tưởng tượng!
“Còn dám không trốn.”
Lý Thanh Sơn kinh ngạc bật thốt thành lời, chiêu kiếm vừa rồi đã phân rõ thắng bại. Tuy không thể chém đứt cái đầu lợn kia xuống, nhưng cánh tay bị chặt đứt kia chắc chắn sẽ không mọc ra lại được.
Bạch Đồn Tà Thần cũng nhận ra điều này, ngày xưa vết thương kiểu này chẳng là gì cả, thậm chí hắn ta còn có thể điều khiển cánh tay cụt, còn lợi hại hơn cả pháp bảo nữa. Nhưng bây giờ hắn ta không thể cảm nhận được sự tồn tại của cánh tay cụt, chỉ đành trơ mắt nhìn nó bị cắm nhấm gần hết.
Tiền Dung Chỉ tham lam mút nốt chút huyết dịch còn sót lại trên ngón tay út cuối cùng, sau đó ngửa đầu nhìn trời thở dài:
“Không hổ là “thủ” nghệ của Bạch Đồn Tà Thần đại nhân, ăn ngon lắm!”
Nói xong còn ợ một cái ra vẻ đã no nê.
Lời nói này vốn cũng không phải lời giễu cợt gì, máu thịt của Bạch Đồn Tà Thần đã hấp thụ tinh hoa vạn vật, quả thật có hương vị vô cùng tuyệt vời. Sức mạnh ẩn chứa bên trong sâu như biển.
Lúc nãy nàng đã bị ăn thịt chỉ còn lại da bọc xương, bây giờ khi gặm xong cánh tay này, cả người nàng ta thổi phồng, biến thành một nữ nhân béo ú. Ban đầu cơ thể dẻo dai như rắn nước biến thành thân thể tráng kiện, chiều ngang to ra bảy tám thước, nửa thân rắn trở nên tròn vo.
Mà chiếu cố từ Thiên Ma càng tỏa ra nồng đậm, xác nhận nàng ta mới chính là chủ tế của buổi hiến tế này.
Bạch Đồn Tà Thần vừa tức vừa căm hận, sức mạnh hắn ta khổ cực tích cóp, ít nhất cũng chiếm một phần mười toàn bộ sức mạnh của hắn ta cứ thế bị cướp đoạt đi. Tất cả đều do nam nhân này và thanh kiếm cổ quái kia!
Nhưng khi nhìn về phía thanh đồng cổ kiếm, đôi mắt lợn của hắn tràn ngập tham lam, ham muốn chiếm hữu thanh kiếm, hiến nó cho Thao Thiết Ma Thần thì chắc chắn hắn ta sẽ được bồi thường gấp đôi.