Hắn ta suy tư một hồi, sau đó bật cười khặc khặc:
“Hừ hừ, đây là Ma Đô của ta, sao ta phải trốn chứ?”
“Không trốn thì quay lại đánh tiếp!”
Lý Thanh Sơn lại vung thanh đồng cổ kiếm lên, lòng cũng cảm thấy hơi vướng víu tay chân. Hồi nãy không thể một chiêu giết chết con lợn này, nếu khiến con lợn này hoảng sợ chạy tán loạn, cố tình chơi trốn tìm với hắn thì thực sự rất khó giết. Nhưng nếu mặc kệ thì chỉ sợ sau này sẽ bị nhắm vào, sinh ra vô số chuyện khác, hắn sẽ không thể lẻn vào Khuynh Kỳ Sơn được nữa.
Dù sao tu vi càng cao lại càng khó giết, cho dù hắn đã chiếm trước ưu thế tuyệt đối cũng không dễ dàng giết được Tà Thần. Trừ phi hắn lại ném ra toà đại sơn cuối cùng, nhưng chỉ để đối phó với mặt hàng này, còn cách một khoảng xa so với lúc đánh lén Quỷ Tiên làm hắn cảm thấy không đáng. Cảm thấy đợt tu luyện này vô cùng vớ vẩn, tốn công.
“Chờ chút!”
Bạch Đồn Tà Thần tràn ngập tự tin, nói:
“Ngươi hãy đầu quân cho Ma Vực đi!”
Trong lịch sử của Ma Vực từng có rất nhiều Nhân Tiên chạy tới Ma Vực để trốn tránh Luân Hồi, hóa thành Tà Thần. Với đa số tu hành giả, chúng sinh chỉ như giun dế, thiện ác chẳng là gì, tất cả là để tồn tại, tồn tại mới là tất cả.
Bạch Đồn Tà Thần cho rằng Lý Thanh Sơn xuất hiện cũng vì chuyện này, đó là suy nghĩ hợp lý nhất, nếu không chẳng có lý do gì mà chạy tới Ma Vực cả. Còn toàn bộ Minh giáo và nữ nhân này đều là quân cờ bị nam nhân này lợi dụng, dùng cách thức đặc biệt để gợi lên quyến cố của Thiên Ma, hoàn toàn hóa thành Ma Thần. Nếu là vậy thì mọi chuyện đều đã được giải thích.
Thật ra thì lợn không ngu ngốc, ngược lại còn thông minh hơn đa số loài động vật khác, Nhưng con “Hổ” này vốn chẳng đi theo lẽ thường hay điều gì hợp lí bao giờ.
Lý Thanh Sơn chợt lóe lên suy nghĩ, mặt ngoài vẫn không thay đổi:
“Phải thì sao?”
“Dù ngươi có thân phận gì, hừ hừ, nếu đã tới Ma Vực thì phải đi lên từ điểm xuất phát, ta là tiền bối của ngươi.”
Lòng Lý Thanh Sơn vẫn bình tĩnh không hề dao động, thậm chí còn thấy hơi buồn cười:
“Dựa vào cái đầu lợn của ngươi mà cũng xứng làm tiền bối của ta?”
Bạch Đồn Tà Thần ngạo nghễ nói:
“Ta là Tà Thần đứng đầu dưới quyền Thao Thiết Ma Thần, hừ hừ, Thao Thiết đại nhân không nhận ai trừ ta ra, vậy mà ngươi lại nói ta không có tư cách làm tiền bối của ngươi ư?”
“Bớt nói lung tung, đánh không đánh, trốn không trốn, ngươi muốn làm gì?”
“Haiz, ngươi có biết ngươi đã gây ra họa lớn hay không! Chỉ cần ta tới Tấn Vân Thực Phủ tố cáo ngươi...”
Bạch Đồn Tà Thần định chắp tay nhìn lên trời, chợt nhận ra mình chỉ còn lại một cánh tay đành lúng túng thả xuống:
“Thao Thiết đại nhân chắc chắn sẽ không buông tha cho ngươi!”
Sắc mặt Lý Thanh Sơn thay đổi:
“Thao Thiết Ma Thần!”
Trong hoang mang xen lẫn vẻ sợ hãi.
Tiền Dung Chỉ nhìn không nổi nữa, hành động giả vờ quá kém.
Bạch Đồn Tà Thần tiếp tục dụ dỗ:
“Chỉ cần ngươi dâng thanh kiếm kia lên, lại giao nữ nhân kia ra thì ta sẽ tha cho ngươi. Thậm chí còn có thể giúp ngươi nói tốt trước mặt Thao Thiết đại nhân, giúp ngươi được về dưới trướng Tấn Vân Thực Phủ. Thấy sao?”
“Nữ nhân này thì không được!”
Lý Thanh Sơn kiên quyết nói, nếu không hắn cần gì phải chạy tới cứu người.
Bạch Đồn Tà Thần ra vẻ suy tư một lúc, nói:
“Được, vậy chỉ cần có thanh kiếm kia thôi! Không phải lấy cho ta, mà là ngươi hiến cho Thao Thiết đại nhân làm lễ ra mắt.”
Lý Thanh Sơn giả vờ đành vậy một lúc, nói:
“Thôi được rồi!”
Dùng hai tay dâng thanh đồng cổ kiếm lên, nhưng trong lòng lại nghĩ:
“Lần này ta nhất định phải chặt cái đầu của hắn!”
Bạch Đồn Tà Thần chậm rãi hạ xuống, đôi mắt lợn lóe lên vẻ đắc ý, lòng cũng đang nghĩ:
“Không còn thanh kiếm này nữa, để xem ngươi dựa vào cái gì đòi đấu với ta!”
Trong mắt họ, đối phương chẳng khác nào người đã chết. Nói đúng hơn là lợn chết và cọp chết.
Tiền Dung Chỉ nhắm mắt, không muốn nhìn bộ dạng vờn nhau trong cơn bão của họ. Trên khuôn mặt béo ú tràn đầy khinh thường.
…
Lý Thanh Sơn lẳng lặng siết chặt thanh đồng cổ kiếm, sẵn sàng đánh ra một kích lôi đình để kết thúc trận chiến.
Bạch Đồn Tà Thần chậm rãi hạ xuống, khí tức Tà Thần tỏa ra che kín bầu trời, che luôn cả vầng trăng sáng. Khi cảm nhận được luồng hơi thở này, chúng ma tộc lập tức ngã khuỵu xuống đất.
Đây chính là uy nghiêm của Tà Thần, gần như chỉ kém hơn mười hai vị Ma Thần, đứng đầu hàng trăm triệu chúng sinh.
Tiền Dung Chỉ mỉm cười, trong mắt nàng ta, tên này chẳng khác nào một con lợn sợ hãi mãnh hổ, một con Dã Trư đang cố gắng ra oai. Nàng ta truyền âm cho Lý Thanh Sơn:
"Mau kết thúc nhanh lên, Thao Thiết có thể tới bất cứ lúc nào đấy!"
Nói rồi xách theo xương lợn xoay người chui xuống đường thoát nước. Chỉ cần tiêu hóa được đống sức mạnh Tà Thần này, sau đó hoàn thành buổi hiến tế, dâng cái đầu lợn kia lên cho Thiên Ma, nhận được thiên quyến là đủ để mở con đường trở thành Tà Thần của nàng.
Nếu xảy ra trường hợp Lý Thanh Sơn thất bại, thì nàng chắc chắn sẽ bị chôn cùng. Nhưng nơi này là Ma Vực, chỉ sợ Thiên Ma sẽ không chiếu cố mười hai Ma Thần tới như vậy. Nơi này chắc chắn không phải sân nhà của Tà Thần.
Bạch Đồn Tà Thần hạ tới giữa không trung thì đột nhiên ngừng lại, hắn ta nói:
"Ngươi ném thanh kiếm qua đây."