"Hả, tại sao chứ?"

Lý Thanh Sơn nhíu mày, ra vẻ không hiểu.

"Bớt nói nhảm đi, bảo ngươi ném thì ném đi! Nếu không bây giờ ta sẽ tới Tấn Vân Thực Phủ bẩm báo với Thao Thiết Ma Thần!"

Bạch Đồn Tà Thần lên giọng uy hiếp, nhưng rõ ràng hắn ta chỉ đang mạnh miệng, không dám tới quá gần Lý Thanh Sơn. Nếu hắn ta bị mãnh hổ vồ thêm một cái nữa, chắc chắn thứ bị cắt đứt không chỉ một cánh tay.

Lý Thanh Sơn mỉm cười lắc đầu, nói:

"Không được, không thể ném cho ngươi được. Thanh kiếm này không tầm thường, ngươi nhất định phải tự tay cầm lấy!"

Bạch Đồn Tà Thần cả giận, nói:

"Ngươi nghĩ ta là đồ ngu?"

"Trời ạ, ngươi không soi gương sao?"

Lý Thanh Sơn thở dài đáp, nhìn thế nào cũng thấy cái mặt lợn này chẳng có một xu liên quan gì tới khôn khéo cả.

Bạch Đồn Tà Thần nhăn mặt, cố nén cơn giận xuống:

"Ta thấy chắc chắn trong lòng ngươi có ý xấu mới đúng, hừ hừ, rốt cuộc ngươi ném sang đây hay không?"

"Không!"

"Người trẻ tuổi, chịu bỏ được mới nhận lại cái mới, hừ hừ, nếu không nỡ dâng thanh kiếm này lên thì sao có thể nhận được sự chấp thuận của Thao Thiết Ma Thần chứ?"

"Ta chỉ sợ gặp cảnh dùng bánh bao thịt ném chó, à không, ném lợn, một đi không trở lại thôi!"

"Nếu đã vậy, hừ hừ, thì ta chỉ đành đi thôi."

Bạch Đồn Tà Thần ra vẻ muốn chạy, đột nhiên nghe thấy giọng nói bất lực của Lý Thanh Sơn:

"Thôi, được rồi, vậy để ta đưa ngươi, đón lấy!"

Lúc nói chuyện, hắn dùng sức ném thanh đồng cổ kiếm lên không trung.

Bạch Đồn Tà Thần cho rằng kế sách đã thành công, kiềm chế cảm giác vui mừng trong lòng, thầm nghĩ:

"Đồ ngu, ngay sau đó sẽ là thời khắc ngươi phải chết!"

Mở rộng năm ngón tay đón lấy phần chuôi của thanh đồng cổ kiếm, nhưng bàn tay hắn ta lại nắm xuyên qua thân kiếm. Rõ ràng đã nắm được rồi mà lại chỉ bắt được khoảng không, làm trái tim hắn đập hụt mất một nhịp.

Hắn ta nhìn về phía Lý Thanh Sơn, người này vẫn đứng im tại chỗ, còn cười lạnh nói với hắn ta:

"Đồ con lợn, chứa một đống bùn trong đầu mà giám giả trang Gia Cát Lượng với ta sao!"

Dưới ánh mắt của Bạch Đồn Tà Thần, quanh người hắn tỏa ra từng gợn sóng.

Kính Hoa Thủy Nguyệt... Từng là một môn thần thông rất mạnh, bây giờ nhờ có thần thông của Linh Quy Biến giúp thấu hiểu mọi đạo lý nên uy năng đã mạnh hơn rất nhiều, thật thật giả giả, không ai phân rõ.

"Không xong rồi!"

"Xem kiếm đây!"

Tiếng quát chói tai vang lên từ sau lưng của Bạch Đồn Tà Thần, bên trong xen lẫn cả tiếng hổ gầm, chấn động tới mức khiến cả người hắn ta run bắn lên, tim gan như muốn nứt ra. Đôi mắt đỏ rực lóe sáng trong hư không, một tay cầm kiếm, một tay cầm chuôi tuốt trường kiếm ra khỏi vỏ.

Nhưng không hề nhìn thấy mũi kiếm và ánh kiếm, ngay cả bóng dáng Lý Thanh Sơn cũng biến mất không thấy tăm hơi. Bầu không khí yên tĩnh kỳ quái ập lên người.

Chỉ còn lại vầng trăng tỏa ánh sáng xuyên qua tầng mây đen, ngưng tụ thành một cột sáng chiếu xuống cái đầu lợn khổng lồ.

Thiên địa tàng kiếm, nhật nguyệt tinh thần, núi non cây cỏ đều có thể dùng làm kiếm.

Chiêu kiếm này còn được gọi là Nguyệt kiếm.

Một suy nghĩ chợt lóe lên trong đầu Lý Thanh Sơn, xuất hiện đột ngột theo một cách tự nhiên phù hợp với pháp tắc thiên địa ở Ma Vực, hay là nói, pháp tắc ở Ma Vực phù hợp với ý niệm trong đầu hắn.

Chiêu kiếm vừa ra giống như Thiên Kiếp, không thể tránh, cũng không thể trốn.

Khiến hắn chợt hiểu ra:

"Hóa ra đây mới là uy lực thực sự của thanh kiếm này! Sức mạnh của ta quá yếu, nếu không có ý chí thế giới phối hợp thì ta không thể điều động nổi thanh kiếm này, chẳng khác nào tay cầm Thần binh tuyệt thế lại dùng như gậy gỗ cả. Chỉ sợ phải lên tới cảnh giới Luyện Hư Hợp Đạo mới có thể phát huy được toàn bộ uy lực! Vậy rốt cuộc nam nhân khoác da gấu kia là ai?"

Vào lúc này, thậm chí không phải do hắn đang vận kiếm, mà ngược lại là chính thanh kiếm kích dẫn pháp tắc thiên địa, thúc đẩy hắn khiến hắn không hề tốn một chút sức lực nào. Thậm chí còn rảnh rỗi suy nghĩ lung tung.

Một chiêu này nếu là hắn cũng khó mà chống lại được. Mà bây giờ trong mắt hắn, Bạch Đồn Tà Thần chẳng khác nào một con lợn chết.

Tuy nhiên Bạch Đồn Tà Thần sẽ không cam tâm cứ vậy mà chết đi, há to miệng hét lên tiếng kêu gào thảm thiết, hai cái răng nanh dài nhọn chĩa ra, trên lưng trên cổ mọc ra từng lớp lông đen dài cứng rắn. Hắn ta liều mạng hóa thành hình dạng Dã Trư.

Lớp lông bờm cứng rắn này là tầng phòng ngự mạnh nhất của hắn ta, pháp bảo bình thường khó mà làm tổn thương được hắn. Ngay cả khi Chân Tiên ra tay, nếu không đánh trúng sống lưng của hắn ta thì cũng không thể lấy mạng được.

Nhưng vầng trăng vẫn treo giữa trời, ánh trăng mềm mại như nước chảy miên man không ngừng, không có gì không thể xuyên thủng, không nơi nào không thể chui lọt.

Từng lớp lông bờm cứng rắn rào rào rũ xuống, ánh trăng lẳng lặng chiếu xuyên qua lớp da dày cũi, chiếu thẳng vào xương cốt và thần hồn mang theo cảm giác ớn lạnh.

Chiêu kiếm này gọi là Thái Âm kiếm.

Bạch Đồn Tà Thần đi tới đâu, ánh trăng chiếu rọi tới đó.