Dù những kiếm pháp bình thường khi phát ra rộng lớn kinh khủng mức nào thì cũng luôn có giới hạn cuối.
Nhưng chiêu kiếm này dường như dài vô tận. Sức người có hạn, tuy nhiên có vầng trăng treo trên cao, ánh trăng lấy mãi không hết, dùng mãi không cạn thì sao lại có thời gian cuối cùng cơ chứ. Pháp tắc thiên địa tuần hoàn qua lại, mãi mãi không ngừng.
Vạn vật trong thiên địa đều để ta sử dụng.
Bạch Đồn Tà Thần hét lên:
"Là ngươi ép ta! Tới đi, đám nô lệ của ta, hãy trao sức mạnh của các ngươi cho ta!"
Nghe thấy lời kêu gọi, hàng tỉ ma tộc nằm rạp trên mặt đất, đồng loạt cất tiếng hô Thần danh của hắn.
Hơn ngàn vạn cột sáng màu đỏ sậm tức khắc phóng lên trời.
Hắn ta cũng là một vị Thần Linh, nơi này là đất phong của hắn ta. Khắp cả Ma Đô có tới hàng ngàn, hàng vạn miếu thờ dùng để cung phụng tượng Thần của hắn ta, tới bây giờ đã tích được sức mạnh Tín Ngưỡng nhiều như vực sâu biển rộng.
Những sức mạnh ấy không thuộc về hắn ta, nói theo góc độ khác thì hắn ta chỉ giữ giúp Thao Thiết Ma Thần mà thôi. Mà một khi dùng tới, rất khó để bù lại sức mạnh, chắc chắn sẽ bị ngài trừng phạt. Nhưng trước thời khắc sống còn này, hắn ta không kịp để ý tới chuyện đó. Điều động toàn bộ sức mạnh muốn đánh một trận sống mái với Lý Thanh Sơn.
Từng cột sáng tràn vào cơ thể hắn ta, bắt đầu bành trướng không ngừng để chống lại ánh trăng. Ngay cả cánh tay bị chém đứt cũng được nguồn sức mạnh kia ngưng tụ thành.
Số đông thắng được mệnh trời, sức mạnh pháp tắc thiên địa thì chỉ có lòng người là có thể chống lại được. Và ở Ma Vực cũng tương tự.
"Ta muốn làm thịt ngươi!"
"Là như vậy sao?"
Lý Thanh Sơn thoáng nghĩ trong đầu, cũng dưới ánh trăng bàng bạc, hắn chợt nhớ tới nam nhân bán long bán nhân trong bức tranh của cuộc bổ thiên chi chiến, đồng thời hiểu được cảm giác khi ấy của người nọ.
Chúng sinh như kiến hôi, không hề đáng thương. Dường như hắn tồn tại sánh ngang với vầng trăng sáng, còn Ma Đô rộng lớn là một con kiến hôi, không hề có ý nghĩa tồn tại, có dẫm chết cũng không sao.
Trong lúc hồi tưởng, ánh trăng bao phủ trên người Bạch Đồn Tà Thần đột nhiên tản đi, hàng ngàn tia sáng chiếu xuống Ma Đô.
Giữa tòa lầu các cao chọc trời, hàng triệu ma tộc đang tụ tập trên một trục đường chính dập đầu cầu xin liên tục, ánh trăng lướt qua đường cái.
Tất cả ma tộc đang làm lễ lập tức ngừng động tác, tựa như thời gian bị đình chỉ.
Ngay sau đó, họ dồn dập ngã xuống đất, tiếng động rầm rầm vang lên không ngừng. Thây chất đầy động, không còn một tiếng động.
Ánh trăng tụ rồi lại tản đi, đôi lúc có vài tia sáng tụ lại, đóng băng những tượng Thần trong các ngôi miếu, sau đó lại tản đi, quét sạch căn cơ tín ngưỡng, cũng chính là đám ma tộc.
Bạch Đồn Tà Thần sững sờ, tức run người:
"Không... Không lẽ hắn định giết sạch tất cả ma tộc sao?"
Dù đã quen nhìn cảnh tàn sát, nhưng khi chứng kiến tận mắt cảnh giết sạch ma tộc mà không thèm suy nghĩ này làm hắn cảm thấy ớn lạnh, khiến hắn ta biết được mình không hung tàn quá mức tưởng tượng như này.
Hắn ta vung cánh tay vừa được ngưng tụ lại định phản kích, nhưng phản kích cái gì chứ? Vầng trăng trên trời? Hay là Thiên Ma!
Lý Thanh Sơn biến mất, nhưng lại hiện diện khắp nơi, đồng hành cùng với quy luật.
Lúc này, hắn chính là thiên!
Là vô thượng thần minh phía dưới thiên!
…
Sâu trong rãnh thoát nước, một con rắn khổng lồ đang bò lổm ngổm, lớp vảy trên thân tỏa ra ánh sáng lấp lánh, thiên quyến trút xuống như ngân hà tụ lại khiến con rắn khổng lồ này to theo từng vòng. Từng lớp vảy rắn trút xuống, thân hình to lên khiến mạch nước ngầm vốn đã vô cùng to lớn vậy mà không thể chứa nổi.
Quy mô của cuộc hiến tế này đã vượt xa dự đoán của nàng ta. Vật tế không còn giới hạn trong Thao Thiết lầu nữa, mà toàn bộ Ma Đô rộng lớn đều trở thành tế đàn, hàng tỉ ma tộc nơi đây biến thành tế phẩm.
"Chậc, ta mới là chủ tế thôi đã được chia không ít lợi ích rồi. Nếu hắn chịu biến thành ma tộc, được Thiên Ma nhớ tới thì muốn trở thành Ma Thần đâu có khó?"
Chủ tế tên như nghĩa, là Tế Tự chủ trì, chia nhỏ huyết thực để cầu trời cao phù hộ. Giống như vãn bối đang lấy lòng trưởng bối, người hầu quyến rũ chủ nhân vậy.
Thiên mệnh chi tử chính là thiên tử mà người trong thế tục hay gọi, nhưng dù gọi bằng tên gì thì vẫn chỉ là tử, chỉ là thiên chi tử. Vì vậy mà từ xưa tới nay, tất cả thiên tử đều muốn tế thiên.
Mà lúc này, Lý Thanh Sơn nghiễm nhiên trở thành thiên, là người nắm giữ tất cả tế phẩm, được hưởng tất cả lợi ích.
Nhưng trong người hắn không có ma tâm, hắn cũng không phải ma tộc, đồng thời không chấp nhận sự quyến cố của thiên Ma. Hắn chỉ muốn lợi dụng pháp tắc thiên địa và thanh kiếm trong tay để thắng trong trận chiến này.
Bạch Đồn Tà Thần còn đang giãy giụa, sử dụng đủ cách khác nhau, triển khai đủ loại thần thông phép thuật. Loại nào cũng mang theo uy năng che trời lấp biển nhưng khi sử dụng trong trường hợp này lại vô dụng. Vì thế vẻ mặt của hắn ta trở nên dữ tợn, không giấu nổi cảm giác hoảng sợ.