Bên dưới nền đất u tối, đôi mắt đỏ rực lóe sáng. Lời nói vừa như than thở, vừa mang theo hưng phấn vang lên:
"Thì ra là vậy!"
Nếu Ngưu ca là Viêm Đế, nhưng lại bị miệt thị gọi với cái tên là Xi Vưu thì nam nhân khoác da gấu kia chính là Hoàng Đế, thuộc Hữu Hùng thị tộc, sau này đổi thành Hiên Viên thị tộc. Là nhánh chuyển ra từ Thần Nông thị tộc.
Hắn chỉ không ngờ, mình vừa được chứng kiến chiến trường rộng lớn của trận bổ thiên chi chiến thì bây giờ lại đứng trong dư âm của Trác Lộc chi chiến rồi.
Chẳng trách Thao Thiết lại đột nhiên nổi giận. Nếu hắn đoán đúng thì người trục xuất hắn ta vào Ma Vực chính là Hoàng Đế.
Cũng chính là nam nhân khoác da gấu, tay cầm cung tên nói muốn săn giết trâu. Đồng thời chính là chủ nhân của thanh đồng cổ kiếm này.
Khi con trâu hoang dã như Lý Thanh Sơn phát điên xông vào tầng Địa Ngục thứ mười tám đã gây ra động tĩnh không nhỏ, còn kích động một vị Diêm La Vương nên chắc chắn đã bị bẩm báo lên trên.
Vị đó đã lập tức tới gặp hắn, nhưng không rõ vì sao vị này không những không giết hắn, ngược lại còn mời hắn gia nhập Hữu Hùng thị tộc. Đã vậy còn lấy Hiên Viên kiếm ra làm tín vật, phong thưởng đại địa cho hắn.
Còn hắn đã nhận lấy tất cả, tuy rằng chỉ là vô tình, nhưng giờ bị mắng là "kẻ phản bội" lại không hề oan chút nào!
Hắn bật cười tự giễu:
"Lý Thanh Sơn ơi là Lý Thanh Sơn, không ngờ một kẻ mày rậm mắt to như ngươi cũng phản bội cách mạng!"
Cùng lúc đó, một cái xác của ma tộc bay lên, lao về phía cái miệng lớn như vực sâu kia. Theo đó là hơn trăm triệu cái xác tựa như thủy triều dâng lên trời, sau đó bị Thao Thiết há miệng đớp sạch. Khuôn mặt Thao Thiết dần xuất hiện thân thể, mọc ra tứ chi.
Ầm! Một cái chân lớn màu đen hạ xuống, san bằng tòa lầu các cao nhất. Một thân hình cao ngàn trường đứng sừng sững với đất trời, mặt bằng đồng đen, chính xác là khuôn mặt của Thao Thiết.
"Cút ra đây cho ta!"
Vuốt khổng lồ đâm xuyên qua nền đất bên dưới, ngay vị trí Lý Thanh Sơn bị vùi lấp. Hắn ta nắm đống đất đá trong tay, sau đó bóp vụn.
Ngay khi năm ngón tay siết lại, Lý Thanh Sơn đã kịp phóng lên trời. Hắn quát to:
"Câm miệng, ta không phải kẻ phản bội!"
"Ngươi vẫn còn dám ngụy biện?"
Thao Thiết nắm chặt đất đá trong tay, vung cánh tay lên hất tung đống đất vụn.
Tảng đá lớn như ngọn núi nhỏ lập tức phá tan khí chướng, tựa như sao băng rơi xuống mặt đất tạo ra cái đuôi lửa kéo thật dài dùng tốc độ vô cùng nhanh vọt về phía Lý Thanh Sơn.
Lý Thanh Sơn đã hạ quyết tâm, không lùi mà tiến lên, triển khai Ngưu Ma Đại Lực đấm mạnh một quyền.
Ầm! Tảng đá lớn chia năm xẻ bảy, có đá vụn bay lên trời, có viên văng về phía Ma Đô đâm xuyên qua hơn mười tòa lầu các cao chót vót, khơi lên trận lửa lớn, lầu các rung chuyển, bụi mù dâng lên tứ tung.
Lý Thanh Sơn đứng chắp tay, nhìn chăm chú vào người khổng lồ giữa đất trời, bình tĩnh nói:
"Mọi chuyện không giống như ngươi nghĩ. Nếu ta thực sự là kẻ phản bội thì cớ gì phải tới đây để tự chui đầu với lưới chứ?"
Cánh tay vừa đánh nát tảng đá thu lại sau lưng, tuy đã dùng cánh tay khác giữ chặt vẫn không thể ngừng run rẩy. Xương cốt bên trong đã vỡ tan như tảng đá khổng lồ kia.
Dẫu sao hắn ta cũng là Ma Thần, dù ở đây chỉ là hóa thân thì sức mạnh cũng vượt xa Lý Thanh Sơn. Chênh lệch một trời một vực như vậy thì một thanh Hiên Viên kiếm cũng không thể bù đắp nổi.
Nếu hôm nay hắn không thể thuyết phục được Thao Thiết Ma Thần, chắc chắn hắn sẽ phải khổ chiến một phen.
"Ai biết ngươi có âm mưu gì khác không?"
Thao Thiết Ma Thần gầm khẽ, nhưng không ra tay tiếp. Trong tình huống hồi nãy, phong thái Lý Thanh Sơn bày ra khiến hắn ta chợt nhớ tới thủ lĩnh. Dù sao kẻ này cũng là người mà thủ lĩnh chọn.
Tuy nhiên đó cũng có thể chỉ là ảo giác của hắn ta. Thực sự không muốn thừa nhận, nam nhân này với kẻ đã trục xuất hắn ta tới đây đều có phong thái giống nhau.
"Âm mưu?"
Lý Thanh Sơn phì cười, thản nhiên đáp:
"Đó không phải sở trường của ta, ta phải làm thế nào mới lấy được sự tín nhiệm của ngươi chứ? Tiền bối."
"Buông thanh kiếm kia xuống, rồi theo ta về Tấn Vân Thực Phủ. Nếu không ta sẽ khiến ngươi tan xương nát thịt, hồn phi phách tán!"
"Thật đáng tiếc, ta không thể đồng ý cả hai chuyện này."
Lý Thanh Sơn lắc đầu, quan hệ giữa hai người vốn đã mang thù địch. Sở dĩ bây giờ Thao Thiết có thể tỏ ra thân thiết là vì coi hắn là tộc nhân, giờ Thao Thiết cảm thấy nghi ngờ thân phận này, thậm chí còn hoài nghi cái danh kẻ phản bội của hắn rồi thì tất cả thân thiết đều chỉ là mây khói.
Trong tình huống đó, hắn không thể buông bỏ binh khí, mặc người xâu xé, ký thác sự an toàn của bản thân vào tâm trạng của người khác chỉ để lấy sự tín nhiệm của Thao Thiết Ma Thần được.
"Còn nữa, ta ghét nhất là bị uy hiếp!"
"Thế thì ngươi chỉ còn con đường chết thôi!"
Thao Thiết Ma Thần vung tay lên, hàng trăm tòa lầu các sau lưng sụp đổ, vô số sắt thép bị hút ra, vặn vẹo ngưng tụ lại thành một thanh mâu ngắn trong tay hắn ta.