Thao Thiết Ma Thần giơ thanh mâu, sống lưng gồ lên, hai đầu gối hơi cong khiến cơ thể cao lớn trở nên nhẹ nhàng. Hắn ta thu liễm Thần uy và hơi thở thuộc về Thần, ngay cả tức giận và căm hận cũng bị loại bỏ.
Phía sau mặt nạ đồng đen, đôi mắt đen nhánh của hắn ta đang lẳng lặng nhìn chằm chằm vào Lý Thanh Sơn. Đây là phong thái chiến đấu cũ kỹ, nguyên thủy nhất của Thao Thiết Ma Thần.
Lý Thanh Sơn nín thở, cảm giác bị uy hiếp nhất từ trước tới giờ. Linh Quy báo hiệu số mệnh rơi vào tình huống nguy cấp, yêu cầu hắn phải rời xa trận chiến này.
Nhưng Thần Long vừa thức tỉnh lại không ngừng gầm thét, tinh thần sục sôi hăng hái đốc thúc hắn lội ngược dòng. Hổ Ma cũng gấp rút chờ đợi, gầm thét bày tỏ khát vọng tranh giết, thà bị giết cũng không chịu khuất phục.
Hắn hít sâu một hơi, nâng kiếm chỉ vào Thao Thiết.
"Vậy thì tới đi!"
…
Lý Thanh Sơn chưa nói dứt lời thì Thao Thiết đã hừ lạnh, thanh mâu ngắn được ngưng tụ từ hàng vạn tấn sắt thép đột nhiên biến mất!
Lý Thanh Sơn giật mình, chợt lặng đi một giây, lồng ngực xuất hiện một lỗ thủng. Một vật gì đó vừa đâm xuyên qua lồng ngực hắn.
Là sát khí, một sợi sát khí nhỏ như tơ nhện.
Tốc độ vận chuyển của Tiểu Thiên thế giới trong người chậm lại, khí thế mạnh mẽ vừa dâng lên đã sụp đổ.
Hắn cả kinh nghĩ:
"Không ngờ sát khí lại có thể vận dụng được như vậy!"
Cứ cho rằng Thao Thiết đứng đầu Ma Giới, là Chân Thần chưởng khống pháp tắc, dù sức mạnh của hóa thân chỉ tương đương với Tà Thần đi chăng nữa thì mỗi một hành động đều ẩn chứa pháp tắc bên trong. Sức mạnh đủ để nghiền ép bất cứ Nhân Tiên hay Tà Thần nào.
Chưa thực sự giao thủ mà Lý Thanh Sơn đã rơi vào thế yếu. Nếu hắn dám liều mạng, chắc chắn hắn sẽ bị thanh mâu nghiền nát ngay lập tức.
Vì vậy hắn chỉ có thể lùi, vung Phong Thần chi dực, liều lĩnh lùi thật nhanh về phía sau! Nhưng đã là châu chấu trên sợi dây, đã bị sát khí buộc chặt thì sao có thể thoát đi được chứ.
Tuy không nhìn thấy thanh mâu ngắn đã biến mất kia, nhưng hắn vẫn cảm nhận rõ ràng được nó đang vận hành tựa như thiên thể, men theo quỹ tích không ngừng ép sát về phía hắn.
Ngay khi nó xuất hiện sẽ là lúc hắn phải chết! Dù hắn có Phượng Hoàng Niết Bàn, nhưng hắn có thể sống lại được bao nhiêu lần chứ? Hoặc là chỉ trong một kích đã tiêu hao hết số lần sống lại của hắn.
"Đó chính là sức mạnh của Ma Thần, mới chỉ là hóa thân thôi đã mạnh mẽ tới vậy rồi! Thực sự quá... Mức thú vị!"
Lý Thanh Sơn hít một hơi thật sâu, trong tiếng long ngâm không ngừng thúc đẩy tốc độ vận chuyển của Tiểu Thiên thế giới. Hắn vung thanh Hiên Viên kiếm chặt đứt từng sợi sát khí và pháp tắc ẩn náu bên trong.
Thanh mâu đột ngột xuất hiện, chỉ cách gần trong gang tấc. Lúc đầu, mũi mâu giống con mắt đen sì đang nhìn chòng chọc vào lồng ngực Lý Thanh Sơn, thoáng cái đã biến thành một bức tường thành tối om, không thể nhìn thấy hình dáng hoàn chỉnh đang ầm ầm đè ép vào hắn.
Phía trước chỉ là một con đường chết. Sắc mặt Lý Thanh Sơn thay đổi trở nên dữ tợn, tràn ngập ý chí hủy diệt tất cả, ngay cả làn da cũng biến thành màu xanh ngắt.
Đầu ngón tay lướt từ trán xuống, con mắt thứ ba mở ra. Một ngọn lửa màu đen cuồn cuộn tụ lại.
"Phá!"
Lý Thanh Sơn đứng im không lùi bước, ngẩng cao đầu đón trực diện. Bức tường thành tối tăm đè xuống không ngừng, đồng thời nó cũng đang tan vỡ, không thể tới gần hắn thêm một bước.
Ngọn lửa này từng thiếu đốt Tam Liên thành bền chắc không thể phá vỡ của A Tu La. Còn thanh mâu kia chỉ được ngưng tụ bằng sắt thép bình thường, vậy nên càng không thể làm gì.
"Diệt Thế Thần Hỏa!"
Thao Thiết hơi kinh ngạc, đầu mâu vừa xuất hiện đã bị phá hủy, ngọn lửa màu đen vẫn tiếp tục đốt cháy thân mâu. Hắn ta truyền thêm một chút Thần lực vào thân mâu để dập tắt ngọn lửa. Nhưng cũng chứng tỏ, đòn đánh của hắn ta đã thất bại.
Dẫu sao thanh mâu này không phải vũ khí thật sự của hắn ta, nếu không sẽ chẳng bị hỏng đơn giản như vậy. Đủ để nghiền ép Lý Thanh Sơn.
Ầm!
Tuy đòn đánh này thất bại, nhưng dư âm tỏa ra đủ để khiến vô số tòa lầu cao chót vót sụp xuống, những mảnh vụn bay khắp trời.
Lý Thanh Sơn đứng trên đống đổ nát, đó là tòa lầu bị cắt ngang. Hắn không thừa cơ đòn đánh vừa rồi bị hủy mà phản kích lại.
Uy lực của Diệt Thế Thần Hỏa rất lớn, mà tiêu hao cũng lớn tương đương. Tuy hắn dùng Tiểu Thiên thế giới làm căn cơ nhưng cũng không thể duy trì được lâu.
Quan trọng nhất chính là, hắn không thể đánh Thao Thiết một kích trí mạng.
Thân thể của Thao Thiết vô cùng lớn, hắn có thể hủy diệt một cánh tay, một cái chân của Thao Thiết, nhưng cũng có thể vì đó mà phản sát. Quanh người hắn ta chỗ nào cũng có sơ hở, nhưng đó lại là không có sơ hở.