Hắn ta nâng hai tay lên che mặt, cảm xúc phẫn nộ, đau khổ, uất hận không thể khống chế.

Ngay cả Di Sơn Đại Thánh bị phong ấn ở Quy Khư cũng dần dần đánh mất ký ức, còn hắn ta bị trục xuất tới Ma Vực vặn vẹo hỗn loạn như vậy, sao có thể không bị ảnh hưởng chút nào?

"Hi vọng lần này thủ lĩnh không nhìn lầm."

Cuộc chiến này đã kéo dài quá lâu, lâu tới mức ngay cả Thần Linh cũng cảm thấy đau khổ.

Lý Thanh Sơn có cảm giác, Thao Thiết sẽ không đuổi theo tiếp nữa. Chắc có lẽ đã bị ngọn núi kia đập tỉnh, nhận ra bọn họ không phải kẻ địch ha!

Vào lúc này, hắn đang đi theo hướng mà Tiền Dung Chỉ chỉ, đã đi tới khu vực giáp ranh của Thao Thiết Ma Giới.

Hắn thử một lúc, nhận ra dù hắn tăng tốc chạy như bay thì đường chân trời vẫn không hề thay đổi, luôn xa tận chân trời. Những dãy núi chằng chịt dài liên miên bên dưới cứ như điểm giới hạn mãi mãi không thể vượt qua.

Tiền Dung Chỉ chỉ vào quần sơn, nói:

"Đi vào trong hạp cốc kia đi!"

Lý Thanh Sơn theo lời nàng ta đi vào trong thung lũng, hai bên là hai toà đại sơn song song, cắt nhau tại cuối hẻm núi.

Sâu trong hẻm núi có một vết nứt hẹp dài, tầng tầng lớp lớp, âm u thâm thúy, không phải do nham thạch thạo thành, mà là đống máu thịt đỏ tươi đang ngọ nguậy khiến Lý Thanh Sơn cảm thấy buồn nôn. Nhưng chuyện buồn nôn ở Ma Vực này có rất nhiều, vì thế hắn cũng nhanh chóng hết cảm giác.

Hắn nâng cổ tay lên, nói:

"Đi xuyên qua đó là có thể tới được Cùng Kỳ Ma Giới sao?"

Con rắn nhỏ trơn nhẵn lạnh lẽo đang quấn trên cổ tay phun lưỡi rắn, nói:

"Đúng thế, nhưng ngươi đừng lơ là, dù sao nơi này cũng là Huyết Mê Cung của Cửu Anh Tà Thần, cẩn thận bị nhốt lại mãi mãi."

"Cửu Anh Tà Thần?"

Lý Thanh Sơn nhướng mày khinh thường, từng đánh với một Ma Thần, tuy đó chỉ là hóa thân nhưng cũng đủ để hắn không coi Tà Thần ra gì. Sau khi lĩnh ngộ Thần Long Biến, cộng thêm có thêm thanh Hiên Viên kiếm trong tay, có Tà Thần nào mà hắn không chém được chứ.

"Xi xi, ngươi đừng nghĩ nàng cùng một loại với tên Bạch Đồn Tà Thần kia. Cửu Anh là vị Thần có từ thượng cổ, định cư ở Ma Vực còn lâu hơn cả các Ma Thần. Nàng còn được gọi là Cửu Tử Quỷ Mẫu, chín đại Tà Thần dưới trướng đều là con cháu của nàng, ngay cả nhóm Ma Thần cũng phải nể nang nàng ta ba phần."

"Nàng không trung thành với Ma Thần nào, động phủ không thuộc mười hai khu vực Ma Giới, mà là một giới độc lập. Nơi này có tổng cộng mười hai lối ra, có thể nối liền với mười hai khu vực Ma Giới. Nếu không phải Ma Vực chỉ có thể chứa đựng mười hai Ma Thần thì chắc chắn nàng đã là một vị Ma Thần trong số đó."

Đầu óc Lý Thanh Sơn trầm xuống, tuy không phải Ma Thần thực sự nhưng chỉ có hóa thân của Thao Thiết thôi hắn cũng khó mà ứng phó được.

Một Cửu Tử Quỷ Mẫu có sức mạnh gần bằng Ma Thần, lại có chín đại Tà Thần dưới trướng. Không biết Huyết Mê Cung này sẽ hung hiểm tới mức nào.

Lời ít ý nhiều:

"Ngươi cũng biết rõ ràng nơi này thật."

"Tất nhiên, nếu không thuận lợi thông quan thì Huyết Mê Cung chính là đường đi duy nhất."

Con mắt rắn của Tiền Dung Chỉ chuyển động:

"Nhưng chỉ cần ngươi nuốt viên Hắc Nhật Ma Tâm kia thì có lẽ nàng không phải là đối thủ của ngươi."

Trong giọng nói quỷ bí mang theo cám dỗ.

Tiền Dung Chỉ quấn quanh cổ tay Lý Thanh Sơn, phun ra lưỡi rắn, nắm bắt thời cơ rất chính xác. Ngay cả mãnh hổ bướng bỉnh cũng có lúc mệt mỏi.

Từng trải qua trận chém giết sinh tử khốc liệt, thi thể chồng chất khắp tòa thành lớn, những chuyện kỳ lạ đầy sặc sỡ từ thời thượng cổ.

Lúc quyết chiến, tất nhiên Lý Thanh Sơn vô cùng dũng mạnh và không sợ gì, không quan tâm tới sống chết. Nhưng bây giờ, sau khi chạy thoát khỏi tuyệt cảnh, vậy mà hắn lại cảm thấy là lạ.

Khi Tiền Dung Chỉ đại diện Ma Vực lần nữa đưa ra lời mời, hắn không quyết tâm từ chối, ngược lại còn ngẩng đầu lên nhìn trời. Ánh trăng tỏa sáng, Thiên Ma ở trên cao vời vợi, bầu trời rộng lớn không thấy điểm cuối. Có một nơi ấm áp tốt đẹp như chốn Cực Lạc, thế nhưng hắn lại không thể không nhập bọn với đám ma quỷ.

Vừa thoát khỏi Ma Đô, đảo mắt cái đã sắp rơi vào một mê cung quỷ bí hiểm ác.

Còn ở cuối mê cung, người chờ đợi hắn chính là một vị Ma Thần thực sự.

Sau khi giao thủ một trận với Thao Thiết Ma Thần xong, hắn càng hiểu sâu sắc hơn về sự mạnh mẽ của Ma Thần. Dù hắn có Hiên Viên kiếm và Di Sơn Lệnh trong tay cũng khó mà đạt được thắng lợi.

Nếu lần này hắn bại trận, không những không thể khiến Cùng Kỳ khuất phục, mà còn chết trận hoàn toàn.

Thực ra hắn không sợ chết, nhưng mà... Đó là kết cục của hắn sao?

Hoặc là nói... Hắn thực sự không sợ chết ư?

Không có sợ hãi thì không có dũng cảm. Không có đau khổ thì không cần cứng rắn. Không có buồn phiền thì không cần đoạn tuyệt.