Thử hỏi trên đời này, có ai lại muốn dũng cảm, cứng rắn, quyết tuyệt chứ? Thà rằng nói, những người dũng cảm cứng rắn quyết tuyệt kia đều là những kẻ bất hạnh còn đúng hơn.
Không tiếc tàn sát muôn dân, gánh vác tội nghiệt tày trời. Không sợ núi đao biển lửa, chém giết đủ mọi kẻ địch mạnh. Lẽ nào là vì cái chết?
"Đúng thế, đã tới bước này rồi thì không còn lựa chọn nào khác cả. Chỉ khi nuốt viên Hắc Nhật Ma Tâm này ta mới có sức mạnh lớn hơn! Chỉ cần nuốt nó, ta có thể giải quyết mọi chuyện một cách dễ dàng, ta cần gì phải từ chối chứ? Dẫu sao chỉ có làm vậy ta mới có thể sống tiếp, làm vậy ta mới có thể giúp được Ngưu ca."
Sắc mặt Lý Thanh Sơn thay đổi không ngừng, ánh mắt lập lòe lúc sáng lúc tối.
Tiền Dung Chỉ mỉm cười nhìn mọi chuyện xảy ra.
Lý Thanh Sơn lấy Hắc Nhật Ma Tâm ra, ánh mắt đột nhiên lóe lên, rút kiếm khỏi vỏ chém mạnh xuống!
Hắc Nhật Ma Tâm bị Hiên Viên kiếm chém đứt đôi. Tiếng keng vang lên, Ma Tâm vỡ tan, tung bay khắp trời. Bụi lóe lên như những ngôi sao.
Ngay lúc đó, Thiên Ma chấn động, phong vân đổi dời. Nụ cười trên môi Tiền Dung Chỉ biến mất.
Gió lớn rít gào trong hẻm núi tựa như đang tức giận chất vấn hành động của hắn.
Lý Thanh Sơn tra kiếm vào vỏ, hai mắt sáng lấp lánh tựa như hai vì sao sáng. Hắn cười nói:
"Đa tạ ngươi đã nhắc nhở ta."
"Tại sao chứ?"
"Ta luôn giữ lại món đồ chơi này vì trong lòng vẫn ôm chút may mắn. Định chờ tới khi gặp cửa ải khó khăn nào đó không thể vượt qua, ta có thấy lấy ra để chuyển bại thành thắng."
"Đó mới chính là suy nghĩ của một người bình thường!"
"Đúng thế, nhưng tiếc thay, ta là Lý Thanh Sơn."
Năm xưa lúc mới rời khỏi căn nhà tranh, mang theo ý chí của thiếu niên không sợ chết, dám xông vào Hắc Phong trại. Tới bây giờ, từng thưởng thức rượu ngon, từng ngủ với mỹ nhân, cũng đánh với không ít cường địch rồi. Không lẽ hắn lại có cảm xúc hèn nhát sợ chết?
Nếu ngay từ khi bắt đầu hắn đã hèn nhát như vậy thì Hiên Viên hoàng đế đã không đưa hắn thanh kiếm này, Thiên Ma cũng sẽ không lựa chọn hắn. Thậm chí ngay cả Ngưu ca cũng chỉ là con trâu cụt sừng bị hắn bán đi. Cũng chẳng có Lý Thanh Sơn của hôm nay.
Cả đoạn đường, hắn từng làm một số chuyện tốt hành hiệp trượng nghĩa, cũng có lúc gây ra sát nghiệp rất nặng, tội lỗi ngập trời. Cho tới hôm nay, hắn cũng không muốn buông đồ đao xuống, quyết tâm quán triệt bản tâm, bước về phía Cửu Trùng Thiên.
Giết người thì bị người giết, không oán, không trốn tránh. Nếu tới lúc phải chết, vậy thì chết thôi!
Cửu Thiên không ở đâu xa, mà ở ngay trong lòng hắn. Là đứa trẻ không cam tâm thả trâu đi, quyết tâm quán triệt bản tâm, thẳng thẳng sống với niềm tin cả đời.
Lý Thanh Sơn nhìn thoáng qua Tiền Dung Chỉ, nói:
"Người khác thì cũng thôi, cớ sao ngươi lại không hiểu đạo lý này?"
Bên ngoài vẻ điên cuồng của nàng ta là tàn nhẫn xảo quyệt và tâm cơ. Sâu bên trong càng thêm điên cuồng, mang ý niệm muốn thiêu đốt cả thế giới. Nàng ta không những theo đuổi sức mạnh to lớn, mà còn theo đuổi cả tuổi thọ lâu dài.
Nếu nàng ta chết thế giới sẽ nổ tung, sợ là nàng ta sẽ chết ngay, nếu vậy chẳng khác nào làm chuyện bất lợi với chính mình, cực kỳ hại người.
So với nàng ta thì đám tà ác làm việc xấu vì tư lợi chẳng khác nào râu ria.
"Đáng tiếc Thiên Ma lại chọn ngươi chứ không phải ta!"
Tiền Dung Chỉ than thở.
"Bởi vì ngươi không phải Lý Thanh Sơn."
Lý Thanh Sơn tra kiếm vào vỏ, hăng hái nói.
"Vậy cố gắng tránh thật xa Cửu Anh, e rằng ngươi không phải đối thủ của nàng đâu."
"Bớt nói nhảm, mặc kệ nàng ta là Cửu Tử hay Cửu Anh thì tới một người ta làm thịt một người!"
Lý Thanh Sơn vừa quát to vừa dùng Linh Quy Biến. Huyết thống hoàn toàn hóa thành Linh Quy, sức mạnh tịch mịch thâm thúy của Quy Khư ập tới, tràn khắp lục phủ ngũ tạng, lan ra toàn thân nhưng không hề làm lộ chút khí tức nào ra ngoài. Ngay cả cơ thể cũng thoắt ẩn thoắt hiện, trong suốt như nước.
Hắn giơ tay phải lên nhìn đi nhìn lại nhiều lần, thỏa mãn gật gù. Thế này cũng đủ để giấu được con mắt của Tà Thần rồi. Chỉ có con rắn nhỏ đang quấn trên cổ tay mang màu sắc sặc sỡ đang hừ lạnh.
"Thôi được... Ngươi giỏi..."
Tiền Dung Chỉ không còn gì để nói, cảm giác tên này mặt dày hơn cả mình. Không lẽ đây chính là điểm khác biệt?
Nghĩ vậy, nàng ta cũng hóa trong suốt, dung hợp hoàn hảo với hoàn cảnh xung quanh.
"Để vậy không lẽ chờ bị phát hiện à, hừ, ta không phải đồ ngốc lấy mạng ra đùa."
Lý Thanh Sơn gật đầu hài lòng, bước nhanh chân đi tới cuối thung lũng. Cuối cùng hắn lại liếc mắt nhìn thoáng qua Thiên Ma vời vợi trên cao, rồi lặng lẽ hòa vào vết nứt đầy máu thịt kia.
Trong quá trình này, thân thể hắn nổi gợn sóng tựa như dòng nước, không hề chạm vào huyết nhục đang lúc nhúc xung quanh. Tránh mọi khả năng có thể làm lộ tung tích của mình.