Cùng lúc đó Đại Tự Tại Nguyên Thần đã mở Thần Nhãn nhìn chăm chú vào sự thay đổi của pháp tắc.
Không cần Tiền Dung Chỉ nhắc hắn cũng biết rõ, hắn không thể đánh thắng Cửu Anh được.
Đây không phải tự coi khinh bản thân. Khi tu vi càng tăng cao, không ngừng tới gần cảnh giới Luyện Thần Phản Hư thì hắn càng hiểu rõ giới hạn của mình hơn.
Cách chiến đấu của Thần Linh khác hoàn toàn với tu hành giả, phép thuật pháp bảo hay trận pháp chỉ là phụ, mấu chốt chính là đấu mức độ nắm giữ pháp tắc. Thực chất, phép thuật pháp bảo hay trận pháp đều cần có pháp tắc kéo dài.
Ai nắm giữ được pháp tắc thì kẻ đó chính là Thần.
Lý Thanh Sơn dùng Hiên Viên kiếm tiến vào trạng thái Thiên Nhân hợp nhất, chém chết Bạch Đồn Tà Thần như chọc tiết lợn. Vậy mà khi Thao Thiết Ma Thần giáng lâm, dù chỉ là một hóa thân thôi cũng đủ sức đẩy hắn vào bước đường cùng.
Sự khác biệt cơ bản không phải từ sức mạnh, mà là mức độ cao thấp của "quyền hạn".
Tất cả động phủ đều bố trí đại trận thủ sơn, chỉ cần đứng bên trong đại trận là có thể chống lại một tu hành giả khác mạnh hơn. Nhưng nếu để người khác cướp mất quyền nắm giữ đại trận, bản thân không khác gì ba ba trong rọ. Đầu long trong Huyền Minh động phủ cũng bị hắn bắt như vậy.
Chỗ kỳ diệu của Hiên Viên kiếm là có thể tăng "quyền hạn" của hắn lên rất nhiều.
Theo quan sát của hắn bây giờ, Huyết Mê Cung này có lẽ là thứ tương tự với thế giới và động phủ.
Đương nhiên Cửu Anh là người nắm giữ quyền hạn lớn nhất, đủ để nàng chống lại mười hai vị Ma Thần khác. Nếu không nàng cũng không giữ được sự độc lập của nơi này.
Dẫu hắn có Hiên Viên kiếm trong tay cũng khó vượt qua nàng về mặt này, thậm chí còn bị nàng áp chế chặt chẽ. Nếu chỉ đơn giản là lấy sức mạnh để tranh chấp, chỉ sợ nàng chưa cần tự mình ra trận thì chín Tà Thần phụ thuộc đã đủ làm thịt hắn rồi.
Dù thế nào, nếu hắn không bước vào trạng thái Thiên Nhân hợp nhất thì Bạch Đồn Tà Thần cũng không dễ giết như thế. Nếu chín tên giống Bạch Đồn Tà Thần cùng đồng loạt ra tay thì sao? Phía sau còn có một Tà Thần Cửu Anh có từ thời thượng cổ với thực lực cao thâm khó dò thì tình huống càng thêm không ổn.
Khe nứt này sâu thẳm và dài hơn cả trong tưởng tượng của hắn, đi sâu hơn trăm dặm vẫn không thấy đáy, nhưng pháp tắc bên trong lại từ từ thay đổi. Tựa như chứng thực suy nghĩ của Lý Thanh Sơn, thế nên hắn càng cẩn thận hơn.
Đi thêm một lúc lâu mới nhìn thấy một cánh cửa hình tròn đang khép chặt.
Cạnh cửa chất đống huyết nhục, mạch máu đỏ tím chập chùng khắp nơi phác họa lên mấy chữ xiêu vẹo, mang tới cảm giác cổ kính tiêu điều... Huyền Tẫn môn.
…
Trong Đạo đức kinh có nói: Cốc thần bất tử, đó là Huyền Tẫn. Huyền Tẫn môn là gốc rễ của đất trời. Miên man trường tồn, dùng không bao giờ hết.
Lý Thanh Sơn ngừng bước, nhìn kỹ cánh cửa lớn tràn đầy huyết nhục. Bên trong chứa đựng một loại pháp tắc kỳ diệu nào đó, không những tách biệt khỏi thế giới của Thao Thiết, mà còn tách biệt khỏi giới hạn sinh tử. Nó tự tạo thành một thế giới, nhưng lại giống như là gốc rễ của sinh mệnh.
Nhớ lại những hiểu biết trên suốt đoạn đường, trong lòng dâng lên cảm xúc quái dị. Hắn ho khan hai tiếng, rồi hỏi:
"Phải làm thế nào bây giờ?"
Huyền Tẫn môn này không hề tầm thường, ngay cả Đại Tự Tại Nguyên Thần cũng không thể xâm nhập vào trong. Nếu dùng bạo lực phá vỡ chắc chắn sẽ làm kích động Cửu Anh.
Vào lúc này, tất nhiên phải hỏi ý Tiền Dung Chỉ với thân phận "người dẫn đường". Tuy rằng nàng ta vừa điên vừa độc ác, nhưng từ xưa tới nay nghĩ ra rất nhiều cách hay.
Tương tự, lần này nàng ta không khiến hắn thất vọng. Mỉm cười nói:
"Đừng vội, mỗi tháng cánh cửa này sẽ mở ra vài ngày. Ha ha, có phải cảm thấy quen lắm không..."
"Được rồi, ta biết rồi, không cần nói nữa!"
Lý Thanh Sơn lập tức lên tiếng cắt lời, cảm giác quái dị xuất hiện trong lòng ngày càng mạnh mẽ. Nhưng hắn không muốn nghe nàng ta nói linh tinh, đành tiếp tục chờ đợi.
Có lẽ do đã phá hủy Hắc Nhật Ma Tâm, đánh mất chiếu cố từ Thiên Ma nên vận may lần này của hắn rất tệ. Chờ gần một tháng Huyền Tẫn môn mới từ từ mở ra.
Ngay lúc đó, một dòng máu tươi đặc sệt tràn ra.
Tiền Dung Chỉ lên tiếng nhắc nhở:
"Cẩn thận đừng để bị dính vào!"
Lý Thanh Sơn vừa nghe vậy đã nhảy sang một bên ngay tức khắc. Từ hồi nãy hắn đã nhận ra đống máu này không hề tầm thường, có thể làm ô nhiễm linh tính, xóa bỏ pháp lực. Nếu một món pháp bảo hoặc pháp khí bình thường bị dính phải một giọt máu, nó có thể trở thành đồng nát sắt vụn ngay lập tức. Trên người có pháp thân pháp thuật đều bị xóa bỏ.
Ngay cả khi hắn có thân thể Thần Ma, còn có cả Đại Tự Tại Nguyên Thân, nếu dính phải có lẽ cũng biến thành phàm thai tục cốt, không còn được như bây giờ.
Vào những lúc như thế này, hắn không thể suy nghĩ lung tung được nữa. Hắn cau mày trầm ngâm:
"Đây chắc chắn không phải sức mạnh mà một Tà Thần nên có, mà là một thực thể do pháp tắc của đại đạo nào đó hiện ra."