Đại Thánh Truyện(Dịch)

Chương 3090. Cảm Giác Nặng Nề

Nơi này không có vầng trăng sáng, e rằng hắn không thể sử dụng được Nguyệt chi kiếm tàn sát Ma Đô lúc trước.

Nhưng hắn còn bản thân, dù trong hoàn cảnh khó khăn khốn khổ cỡ nào cũng đều có bản thân làm bạn.

Trong lòng hắn có một thế giới, cũng có đủ loại Ma Thần biến hóa, mỗi cái là một Đại Đạo có thể hóa thành kiếm thức!

"Kiếm thứ nhất, Ngưu Ma Đại Lực Hãm Nê Đà!"

Đột nhiên Lý Thanh Sơn biến mất, ngay cả mũi kiếm cũng không thấy đâu, cùng mất tích theo.

Trong thiên địa xuất hiện ý chí ngoan cường mãi mãi không khuất phục, thứ đã cách xa cố thổ và quần sơn từ lâu ngưng tụ thành kiếm ý nặng nề rộng lớn.

Huyết dịch ô nhiễm cuồn cuộn bốc lên bị kiếm ý đè nặng xuống mấy trượng, khiến nó trông càng thêm đặc sệt và bẩn thỉu, cơ hồ muốn ngưng kết lại.

Cửu Anh vô thức cúi đầu xuống, cả người trở nên nặng nề hơn gấp vạn lần. Mỗi một phần máu thịt, mỗi một khúc xương trên người đều đang bị ép xuống, lục phủ ngũ tạng xô lệch mang tới cảm giác choáng váng buồn nôn.

Ngay cả ý niệm cũng bị kéo mạnh xuống tới tận Cửu U Hoàng Tuyền. Lẽ ra nàng nên điều khiển pháp tắc để chống lại, nhưng sâu trong lòng lại tuôn ra cảm giác bi thương khó có thể giải thoát được:

"Ta đã bị trục xuất bao nhiêu vạn năm rồi? Không lẽ ta phải bị nhốt trong Huyết Mê Cung này mãi mãi không thể giải thoát được sao?"

Rồi nàng đột nhiên lắc đầu, nói:

"Không, ta không thể bị nhiễu loạn tâm trí!"

Chiêu kiếm này không chỉ quán triệt Ngưu Ma đạo, mà còn hàm chứa cả lĩnh ngộ về Thiên Ma đạo của Lý Thanh Sơn, có thể giết người ngay tức khắc, cũng có thể giết tâm!

Vào lúc này, dù là thân thể hay tinh thần của Cửu Anh đều đang sụp đổ dưới áp lực đè nặng, nhưng nàng dựa vào tu vi mạnh mẽ mà bản thân đã tích lũy hàng triệu năm để chống đỡ cảm giác nặng nề này.

Một kiếm chưa xong, một kiếm khác đã vung tới!

"Kiếm thứ hai, Hổ Ma Luyện Cốt Tâm Cuồng Loạn!"

Trọng lực nặng nề đột nhiên biến mất, Huyết dịch ô nhiễm bị đè xuống bùng lên trời. Từng mảng trôi nổi trên không trung, thời gian tựa như ngưng đọng lại vào thời khắc này.

Mái tóc dài của Cửu Anh bay phấp phới, nàng ta cảm nhận được sự tồn tại của gió, tiếng gió rít gào đập vào lỗ tai, thổi qua ba mươi sáu nghìn lỗ chân lông trên người. Nó không phải gió đông gió nam gió tây hay gió bắc gì đó, mà là Kim Phong có thể phá hoại tất cả, bao hàm túc sát chi khí của thiên địa.

Tiếng gió đánh thức hồi ức xa xưa, nàng từng cầm binh khí ra chiến trường chém giết, tuy kết quả cuối cùng là bị trục xuất, nhưng nhiệt huyết sục sôi trong người luôn luôn chảy xuôi trong huyết mạch của mỗi một tiên tộc.

Nàng muốn hăng hái sôi nổi, liều lĩnh đánh một trận với Lý Thanh Sơn, nhưng bụng nàng hơi chuyển động, cuộn mình đứng dậy, hai tay ôm bụng bảo vệ, lẳng lặng chống đỡ luồng Kim Phong tập kích. Máu tươi chảy ra khỏi mỗi lỗ chân lông trên người, nhưng vẫn chưa đủ để phá vỡ thân thể của nàng.

Nàng biết rõ, kiếm thế ác liệt như này không thể kéo dài quá lâu được!

"Kiếm thứ ba, Viên Ma Lao Nguyệt Đồ Thành Không!"

Tiếng gió chợt ngừng lại, cảnh sắc thay đổi, bốn phía xung quanh không còn gì, hóa thành một nơi trắng tinh vô ngần, tựa như Không.

Không thức là sắc, sắc tức là Không.

Trong lúc hoảng hốt, nàng nhìn thấy "Kỳ sinh nhược phù, kỳ tử nhược hưu*", những đứa con mà Lý Thanh Sơn gọi là xác chết di động. Sau đó nàng lại nhìn thấy chín đứa con tràn ngập oán hận nhìn nàng, đứng ẩn mình trong bóng tối nguyền rủa nàng chết đi.

*Nghĩa là đời sống con người như trôi nổi trong cuộc đời, chết cũng là nghỉ ngơi.

Mọi nỗ lực đều đổ sông đổ bể, vậy còn ý nghĩa gì chứ?

Tuy chiêu kiếm này không mang theo lực sát thương như hai chiêu kiếm trước, nhưng nó lại khiến tâm trí nàng rối loạn, vô cùng mơ hồ.

"Kiếm thứ tư, Linh Quy Trấn Hải Triệu Cát Hung!"

Áo giác bị tiêu trừ, điềm báo khủng khiếp ập lên đầu!

Đây là một chiêu kiếm số mệnh, không làm tổn thương tới nàng, nhưng lại cắt đứt quan hệ Tà Thần của nàng và ma vực, làm chúa tể của Huyết Mê Cung... Hay thiên mệnh... Đều bị kiếm phong trấn áp tất cả thiên quyến.

"Kiếm thứ năm, Phượng Hoàng Niết Bàn Tâm Bất Tử!"

Tiếng phượng ngâm vang, mang theo lòng cao thượng, tâm hỏa bất diệt, ngũ đức không suy.

Nàng giụa dụa trong ngọn lửa bùng cháy hừng hực, màu lửa như đóa hồng liên, vừa thanh khiết vừa nóng rực. Ngay cả Huyết dịch ô nhiễm cũng không thể dập tắt được ngọn lửa này, giống như Nghiệp hỏa trong truyền thuyết vậy.

Mặc dù vô cùng đau khổ, nhưng trong lòng không hề thấy phẫn nộ hay oán hận, ngược lại còn cảm thấy hổ thẹn và hối hận. Giống như không phải bị kẻ địch đánh đập ngược đãi, mà là đang chuộc tội vì tội nghiệt do chính mình phạm phải.

"Kiếm thứ sáu, Kỳ Lân Nhiếp Bộ Thương Muôn Dân!"

Ngọn lửa tắt ngúm, bóng tối bao trùm khắp nơi.

Mặc dù hắn đã chém nát Hắc Nhật Ma Tâm, mất đi rất nhiều chiếu cố, nhưng nơi này vẫn là thế giới do Nguyên Thủy Kỳ Lân hóa thành.

Ý chí Ma Vực giáng xuống, hiện hóa ra một con Hắc Kỳ Lân, gót sắt của nó vô tình đạp lên người nàng ta.

Thiên địa bất nhân, vạn vật như sô cẩu.

Uy lực của chiêu kiếm này mạnh hơn tất cả những chiêu trước.

Vào lúc này, Lý Thanh Sơn không muốn giết nàng, mà là Thiên Ma muốn giết nàng.