Đại Thánh Truyện(Dịch)

Chương 3091. Hai Tay Đã Tan Biến

Sáu chiêu kiếm đánh ra sảng khoái như tiếng sấm chớp, vung lên chép liên tục, kiếm thức quán triệu đạo lí, hóa tam ma thành tam thần biến, dùng ma để biến loạn, dùng thần để phán quyết.

Tới khi Hắc Kỳ Lân tản đi rồi, Cửu Anh trọng thương không dậy nổi, suy sụp nằm trên mặt đất. Lục phủ ngũ tạng bị thương nặng, xương cốt trên người bị dẫm nát không còn sức chống cữ, thậm chí ngay cả ý trí cũng bị đánh vỡ.

"Giờ là lúc đánh đòn quyết định! Chiêu cuối cùng, Thần Long Thiên Hành Thông Tạo Hóa!"

Chiêu kiếm này không những là Thần Long kiếm, mà là chiêu kiếm góp lại bảy loại Thần Ma biến hóa, kích thích toàn bộ sức mạnh còn sót lại trong Tiểu Thiên thế giới nhằm cắt đứt toàn bộ sự sống của Cửu Anh.

Vung kiếm xuống, rồng phi hổ vồ, lân bay phượng múa, trâu ò khỉ gào!

Trong lúc đó, Cửu Anh đột nhiên nhổm người dậy, khuôn mặt tràn đầy máu me, vẻ mặt thảm thiết cố gắng nâng tay hai lên chụp lấy mũi kiếm.

"Hừ! Giãy giụa trước khi chết!'

Mũi kiếm nhoáng lên, vặn nát cả hai tay và cánh tay của nàng.

Nhân lúc này, nàng liều lĩnh nâng cổ há to miệng cắn chặt vào mũi kiếng, tiếng cheng vang vọng khắp nơi!

Lý Thanh Sơn vô cùng kinh hãi, so với thân thể thì đầu là nơi trí mạng và yếu ớt nhất. Nhưng hắn không do dự nhiều, hắn đã trút toàn bộ sức mạnh và chiêu kiếm này, bây giờ hắn không thể khống chế được nữa.

Kiếm khí xông thẳng lên trời, ánh kiếm rọi chiếu không trung.

Miệng Cửu Anh khẽ chuyển động, mũi kiếm xoay chuyển đâm thẳng xuống ngực nàng, cắt đứt chút hi vọng sống sót cuối cùng.

Dòng Huyết hà cuồn cuộn lập tức rút đi, huyết nhục và thịt thối ào ào rơi xuống, toàn bộ Huyết Mê Cung sụp đổ. Nhóm ma tộc kinh hãi, nấm vừa hái được đang cầm trong tay suy bại, tỏa ra mùi hôi.

Lý Thanh Sơn để ý thấy thân rắn của nàng liên kết với cây nấm khổng lồ kia từ lâu, nó hòa làm một thể với Huyết Mê Cung. Thậm chí có thể nói rằng, toàn bộ Huyết Mê Cung là cơ thể của nàng.

Cũng vì thế mà nàng không thể động đậy, giúp hắn có cơ hội sử dụng kiếm thức. Tựa như vô cùng vô tận, dù bị thương nặng thế nào cũng có thể khôi phục như cũ. Nếu trong bảy kiếm không thể giết chết nàng, vậy thì người phải chết là hắn.

Tuy nhiên bây giờ đã có thể phân rõ thắng bại! Hắn thở phào một hơi, dùng lực lượng vừa đủ chậm rãi rút Hiên Viên kiếm ra.

Cửu Anh bỗng nhiên nhúc nhích, vậy mà lại ngoan cường mãi không chết đi, nàng lẩm bẩm với vẻ mặt thảm thiết:

"Ta... Đã sai rồi sao? Các con của ta. ta chỉ muốn... Chỉ muốn bảo vệ chúng, nhưng chúng thì giỏi lắm... Sống sót, không cần sống trong cảnh khổ sở... Không bị ai giết hại... Là ta sai rồi sao?"

Lý Thanh Sơn giữ im lặng, ai bảo họ chính là ma tộc chứ?

Rồi đột nhiên hắn nghe thấy tiếng tim đập yếu ớt như đầy mạnh mẽ, bên trong chất chứa sức sống tràn trề, khiến hắn vô cùng ngạc nhiên: Chuyện này không thể nào?

Uy lực của Hiên Viên kiếm đứng đầu là quá rõ, Cửu Anh chỉ đang hồi quang phản chiếu mà thôi, thứ trong bụng nào sao có thể vẫn còn sinh cơ được?

Cửu Anh cúi đầu xuống, hai tay đã tan biến, chỉ có thể dùng đôi mắt dịu dàng vuốt ve bụng bầu.

Thì ra là vậy! Lý Thanh Sơn chợt nhớ lại, lúc Hắc Kỳ Lân đạp xuống, nàng đã khom lưng, dùng sống lưng của mình để ngăn cản vó sắt, bảo vệ đứa con trong bụng. Khi bị ngọn lửa hừng hực đốt cháy, Kim phong thổi qua nàng vẫn làm như thế!

Tới phút cuối, nàng duỗi hai tay ngăn cản mũi kiếm cũng là vì bảo vệ đứa trẻ sơ sinh trong bụng. Cảm giác khó nói dâng trào lên trong lòng, có thứ gì đó đang dao động mạnh mẽ.

Cửu Anh thoi thóp:

"Xin người... Hãy tha cho nó... Nó không... Không phải ma tộc!"

"Ngươi nói cái gì?"

Lý Thanh Sơn nhướng mày, rạch mũi kiếm xuống mổ bụng nàng ra, tiếng khóc lanh lảnh vang lên. Một đứa bé sơ sinh ướt nước ối đang nằm trong dạ con đầy máu.

Lý Thanh Sơn ngây người ra như bị sét đánh, tuy rằng đứa bé sơ sinh này xấu xí, nhưng nó thực sự không phải ma tộc. Đó chỉ là một đứa trẻ bình thường, giống như con người.

Hiên Viên kiếm rụng khỏi tay, hắn run rẩy vươn tay ôm đứa bé sơ sinh trong bụng mẹ ra ngoài, trên tay dính đầy máu đỏ tươi chói mắt.

Cửu Anh ngây người nhìn đứa bé vừa sinh, lại cất lên bài ca dao cổ xưa, dịu dàng mờ ảo, tràn ngập dịu dàng nhưng cũng chất chứa sức mạnh kỳ diệu, khiến cho đứa bé sơ sinh ngừng khóc lóc nỉ non, yên tĩnh lại.

Cùng lúc đó pháp tắc Ma Vực lẳng lặng chuyển vào, những ma khí vô hình vô ảnh muốn tràn vào cơ thể của đứa bé sơ sinh để giao cho nó một viên ma tâm, biến nó thành một ma tộc.

"Vì vậy nên... Ngươi mới không trở thành Ma Thần ư?"

Giọng nói của Lý Thanh Sơn vô cùng uể oải, hắn không nhận được câu trả lời. Bởi vì tiếng ca dịu dàng mờ ảo kia đã biến mất.

"Tốt quá, cuối cùng con tiện nhân kia cũng chết rồi!"

"Chúng ta được tự do rồi!"

"Phải làm gì tên này bây giờ?"

"Tất nhiên là giết!"