"Ta muốn thanh kiếm kia!"

"Không, nó là của ta!"

Cửu tử Tà Thần bước ra từ huyết cung đổ nát, chúng ngây thơ vô tội cười cười nói nói, nhưng nội dung đối thoại lại tàn khốc khiến người ta run sợ. Bọn chúng lớn lên nhanh chóng, phá vỡ yếm đỏ, mỗi giây mỗi khắc cơ thể đều xảy ra thay đổi. Chúng trở nên trưởng thành, dữ tợn hơn! Từng bước áp sát Lý Thanh Sơn.

Lý Thanh Sơn đứng lặng đi, cứ như không nghe thấy. Hắn đột nhiên lắc đầu, lệ rơi ướt mặt.

"Nhìn đi, tên tiểu tử này đã bị chúng ta dọa khóc rồi!"

Một nam nhân dữ tợn bật cười nhạo báng, tạo lên một chuỗi tiếng cười vang dội. Lại có một nữ nhân yêu mị nói:

"Ta cũng muốn vui đùa với hắn một chút!"

Lý Thanh Sơn ôm đứa bé sơ sinh, đôi mắt đỏ rực trợn lên, ngửa mặt lên trời chất vấn:

"Phật Tổ, cho dù tất cả ma tộc đều mang nghiệp chướng nặng nề, nhưng ma tộc mới sinh có thực sự là ma tộc không?"

Trời xanh không đáp lời, có lẽ tiếng nói của hắn không thể truyền tới chốn Cực Lạc, chỉ tới được chỗ mặt trời đen treo trên cao.

"Vậy thì lên đi!"

Trong phút chốc, mặt trời đen rụng xuống, ma tâm ngưng tụ xuyên qua hư không rộng lớn, lao tới trước mặt hắn rồi bị hắn nuốt trọn.

"Xà Ma Thôn Nhật thiêu thân."

Tóc đỏ tung bay, Hắc Nhật Ma Tâm tỏa sáng lập lánh chui dọc từ cổ họng xuống bụng. Lý Thanh Sơn nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu... Gió lớn nổi lên!

Giống như thở ra tạo thành bão táp, gió lớn điên cuồng hoành hàng ngang dọc, thổi tan tất cả huyết cung và đống huyết nhục.

Huyết Mê Cung sụp đổ, máu văng tung tóe bị gió lớn thổi tan thành bội mịn. Đất trời đột nhiên trống trải, trên đầu là bầu trời cao vời vợi.

Nhưng cơn gió lớn vẫn không dùng lại, mà bay thẳng lên cửu trùng thiên, phong vân thay đổi, biển cả lan tràn.

Mặt trời đen nhanh chóng di chuyển qua lại giữa biển mây, lúc sáng lúc tối, thay đổi theo tâm trạng của hắn.

Mặt trời đen soi sáng đất đai hoang vu rộng lớn, chiếu sáng cả mười hai Ma Giới khiến tất cả ma tộc phải ngước đầu lên nhìn.

Mười hai Ma Thần vô cùng kinh ngạc, bên ngoài địa vực mà họ quản lý, trong Huyết Mê Cung của Cửu Anh đang có thứ gì đó ra đời.

Chuyện khiến bọn họ càng khó tin hơn là ý chí Ma Vực luôn vô cùng hỗn loạn kia lại chúc mừng cổ vũ, gia tăng sự trưởng thành của thứ đó. Thậm chí còn hút luôn cả một phần pháp tắc mà họ quản lý.

Tại Thang Cốc Uyên.

Đó là vị trí động phủ của Ma Thần Hỗn Độn, hắn là người được công nhận là mạnh nhất trong mười hai Ma Thần, nắm giữ sức mạnh, quản lý pháp tắc còn mạnh hơn mười một Ma Thần khác cộng lại. Vốn dĩ hắn chính là nhân vật đứng đầu của Ma Vực.

Nhưng lại có lời đồn rằng hắn bị Hỗn Độn pháp tắc đồng hóa hoàn toàn, rơi vào hỗn loạn vĩnh cửu, không còn chút lý tính hay tư duy nào nữa.

Hôm nay, khi một phần Hỗn Độn pháp tắc bị rút đi, hắn đột nhiên trở nên tỉnh toán, suy nghĩ đứt quãng:

"Hắc Nhật... Giáng lâm... Tiên đoán..."

Hắn đã quên mất dòng họ của mình từ lâu, quân mất vì sao mình lại bị trúc xuất tới đây, nhưng hắn vẫn nhớ tới truyền thuyết lưu truyền đã lâu kia. Là lời tiên đoán có liên quan tới Hắc Nhật Ma Tâm và Ma Thần vương thứ bảy.

"Hóa ra.... Ta không phải người tiên đoán..."

Sau đó lại rơi vào hỗn loạn hoàn toàn, sẽ không bao giờ tỉnh táo lại được nữa.

"Hoàng Đế thị tộc to lớn không có nhân tài, che nghĩa ẩn tặc, che giấu hành hung, làm thiên hạ hỗn loạn."

Tại Khuynh Kỳ Sơn.

Cùng Kỳ Ma Thần ngước đầu lên nhìn Hắc Nhật lúc sáng lúc tối, đột nhiên nhớ tới lời thề rất nhiều năm trước của một kẻ thà chết trận cũng không muốn cúi đầu nhận thua.

Do mối liên hệ số mệnh với Minh Hà huyết thệ nên hắn là người đầu tiên nhận ra thân phận của Lý Thanh Sơn. Lúc này tâm tư xoay chuyển trăm mối, sắc mặt lúc sáng lúc tối, đột nhiên bật cười:

"Hóa ra là ngươi! Vậy mà lại là ngươi! Cuối cùng ngươi cũng tới rồi, làm ta phải đợi thật lâu! May mà ngươi không khiến ta phải thất vọng, mau tới đi, để ta xem xem Ma Thần vương thứ bảy trong lời tiên đoán có điểm gì đặc biệt?"

Tiếng cười điên cuồng vang vọng tựa như đã lâu không thấy sung sướng như thế, bên trong ẩn chứa sát ý mãnh liệt.

Tại Tấn Vân Thực Phủ.

Đầu tiên Thao Thiết Ma Thần bày ra vẻ mặt ngạc nhiên, sau đó lại biến thành nụ cười như đã đoán trước. Tuy ràng nụ cười hơi buồn bã:

"Không hổ là người mà thủ lĩnh chọn!"

Dù tính cách ra sao cũng có thiên tư không ai sánh kịp!

Khuôn mặt tái nhợt tỏ rõ kiên định, đeo mặt nạ đồng đen lên nhìn biểu tượng trâu trên tường, hai tay nâng thanh giáo ngắn, ánh mắt quyết tâm:

"Một lần nữa, cũng là lần cuối cùng chiến tranh vì Thần Nông thị tộc, trước khi ta bị thay đổi hoàn toàn!'

Còn có Giáp Tác Ma Thần, Cường Lương Ma Thần, Đào Ngột Ma Thần... Nhóm Ma Thần mang theo những suy nghĩ khác nhau ngẩng đầu lên nhìn ra xa, chờ đợi thời khắc lời tiên đoán biến thành sự thật.