Cùng lúc đó, Tiểu Thiên thế giới trong cơ thể Lý Thanh Sơn nổi lên thay đổi kinh người, một đầu đại xà đột nhiên xuất hiện, trong miệng ngậm Hắc Nhật bay qua bay lại trên bầu trời. Đó chính là Xà Ma vừa mới xuất hiện.
Thần Long tức khắc bay lên trời.
Long Xà tranh đua: Đại xà lên một tấc thì Long cũng lớn lên một tấc, Xà lớn một thước Long cũng lớn lên một thước. Dường như đang đấu tranh không ngừng, cũng tựa như đang giao cấu giảng hòa.
Cảnh này làm Lý Thanh Sơn nhớ lại bức tranh rộng lớn về trận bổ thiên chi chiến, Phục Hy thị tộc và Nữ Oa thị tộc, Long và Xà.
Long Xà dây dưa, dần dần hòa thành một thể, rất khó phân biệt.
"Hồng Hoang mở ra, âm dương hợp nhất!"
Tiểu Thiên thế giới rung chuyển mạnh mẽ, vận chuyển, biến hóa.
Tứ Thần Tứ Ma, các loại biến hóa dần dần xuất hiện, vừa xuất hiện cái lại biến mất.
Long là dương, Xà là âm.
Lân hóa sinh, Viên chủ Không.
Ngưu Hoàng Hổ Quy, địa hỏa phong thủy.
Nhoáng cái các loại Thần Ma biến hóa đã hợp lại làm một!
Lý Thanh Sơn đứng ở trung tâm cơn bão, cảm giác Thần Ma Khu sắp nứt toác ra.
Tiểu Thiên thế giới mở rộng lên hàng trăm nghìn lần, phá vỡ giới hạn Thần hồn và thể xác của hắn, liên két với toàn bộ thế giới.
Thần Ma chi Khu vỡ tan nhưng trọng tố thành hình ngay lập tức, tất nhiên Tiểu Thiên thế giới đã không còn, bây giờ cả thiên hạ chính là Tiểu Thiên thế giới của hắn.
Hiện giờ hắn chẳng khác nào Chúc Long trong truyền thuyết: Mở mắt nhìn là ban ngày, nhắm mắt lại là ban đêm, thở là mùa đông, hít vào là mùa hạ. Hà hơi thành gió, quát to thành lôi. Mỗi một hành động xoay chuyển âm dương.
Mỗi một hơi thở hắn đều trở nên mạnh hơn, Đại Đạo đâm thẳng về phía cảnh giới Chân Thần Luyện Thần Phản Hư.
Cửu tử Tà Thần đột nhiên cảm thấy hoảng sợ, cảm giác được trên người Lý Thanh Sơn đang xảy ra biến hóa đáng sợ. Nếu sự thay đổi này thành công, bọn chúng chỉ còn lại con đường chết. Vì thế chúng không hẹn cùng xông lên:
"Giết hắn!"
Lý Thanh Sơn lặng lẽ mở mắt ra, vẫn là đôi mắt đỏ rực ấy, nhưng tròng mắt màu trắng đã đổi thành màu đen kịt.
Đỏ như lửa, đen như bóng đêm. Trông chẳng khác nào ngôi sao trong màn đêm tỏa sáng để mê hoặc.
Trên Cửu Trùng Thiên cao vời vợi không có nhiều sao tới vậy, mỗi một ngôi sao đều tương ứng với một vị Chư Thiên Thần Phật hiện hóa trên bầu trời, bao gồm luôn cả mười hai vị Ma Thần. Chẳng qua ánh sáng rất mờ nhạt, bị bóng đêm che khuất.
Một ngôi sao tỏa ra ánh sáng đỏ cực kỳ nhỏ bé tỏa sáng xuyên qua màn đêm đen, lập lòe ánh sáng yêu dị.
Ngôi sao đỏ này cực kì nhỏ bé, không thể so với bất cứ ngôi sao nào.
Nhưng ngay khi nó xuất hiện đã khiếm chòm sao thất sắc, sợ hãi trước sự tồn tại của nó.
"Oánh oánh hoả quang, Mê mê hoặc hoặc."
Ngôi sao kỳ dị xuất thế, thiên dị tai biến, chiến loạn không ngừng.
Đại kiếp che trên thiên địa không ngừng kéo dài.
Đôi mắt đang để lộ ra sự mê hoặc kia là sẽ Ma tính, Thần tính hay là Nhân tính?
Trong tầm mắt của Lý Thanh Sơn, mọi thứ tựa như mất đi màu sắc, Cửu tử Tà Thần hung hăng nhào tới. Có đứa cướp Hiên Viên kiếm bên cạnh hắn, có đứa thì tấn công sơ hở bên cạnh tay cụt, có đứa thì nhắm đứa trẻ hắn đang ôm làm mục tiêu...
Suy nghĩ chúng tương thông, liên kết thành một. Ra tay nhanh như sét đánh, thế tấn công cực kỳ mạnh mẽ. Nhưng tất cả tựa như dừng lại trong khoảnh khắc này.
Con ngươi Lý Thanh Sơn chuyển động, thậm chí hắn còn rảnh rỗi tới mức quan sát nét mặt của từng người. Tuy nhiên lại chẳng có gì để nhìn, vừa trên mặt ai cũng khiến người ta phải chán ghét.
Cánh tay cụt hơi ngứa ngáy, xương cốt mọc dài, máu thịt sinh ra. Đảo mắt cái đã biến thành một cánh tay, trên da bọc kín một lớp vảy mềm.
Tu vi của Kỳ Lân Biến tăng lên rất cao, trước khi cánh tay mọc ra hoàn toàn đã lên tới tầng thứ chín. Hắn đã tiếp thu được hoàn toàn truyền thừa ý niệm của Nguyên Thủy Kỳ Lân, ngay cả uy lực của Hiên Viên kiếm cũng không thể ngăn cản được cánh tay cụt đang sống lại.
Mở to mắt nhìn lại lần nữa, mọi thứ đã khôi phục màu sắc, cánh tay mới cũng mọc xong.
Một Tà Thần chưa kịp nhìn rõ đã bị bàn tay lớn bóp mặt. Mặt nó nhăn nhó giãy giụa không ngừng, ầm, đã bị bóp nát đầu.
…
Lý Thanh Sơn tiện tay là có thể bóp nát đầu của một Tà Thần, nhưng sức mạnh của Tà Thần mạnh như nào chứ, đừng nói là bị bóp nát đầu, cho dù bị bằm thây vạn đoạn cũng có thể khôi phục lại. Trừ phi hắn dùng Thần binh lợi khí như Hiên Viên kiếm thì may ra có thể đánh chết trong một lần.
Nhưng mà cơ thể không đầu của Tà Thần lắc lư mấy cái rồi ngã rầm xuống đất, sau đó khô héo mục nát như cây cỏ.
Mấy Tử Thần còn lại lập tức tỏ ra hoảng sợ, cơ thể ngừng lại. Từ ý niệm mà Tà Thần vừa bị bóp nát đầu tới chết kia truyền kia, chúng cảm nhận được cảm giác mình chưa từng trải nghiệm bao giờ, cảm giác khủng khiếp vô cùng khó diễn tả.
"Đã xảy ra chuyện gì, cảm giác này... Đã xảy ra chuyện gì?"
"Đáng sợ! Thật đáng sợ!"
Cảm giác sợ hãi điên cuồng xuất hiện, lan truyền suy nghĩ qua nhau. Bây giờ không một ai dám tiến lên, ngược lại đang lùi về phía sau không ngừng, cơ thể run lẩy bẩy.
Đó là cảm xúc sợ hãi trước cái chết!