Ai mà biết được chứ?
Lý Thanh Sơn đột nhiên bật cười, vừa được lựa chọn con đường về sau, vừa đảm bảo được số mạng, giờ cần gì phải so đo chỗ thiệt chỗ lợi?
Đúng lúc này, một bóng đen to lớn phủ xuống che đậy ánh sáng trên trời.
Cùng Kỳ Ma Thần hóa nguyên hình, trông giống một con mãnh hổ dữ tợn mọc ra hai cánh, đôi mắt lóe lên ánh đỏ bất thiện nhìn chằm chằm vào Lý Thanh Sơn.
“Biểu hiện của ngươi khiến ta vô cùng kinh ngạc, thậm chí là khiếp sợ. Ta nghi ngờ, không biết có nên chờ đợi trận thiên địa đại kiếp ập xuống hay không nữa. Đừng quên vụ cá cược giữa chúng ta, bây giờ là lúc ngươi suy yếu nhất, ta sẽ không nương tay với ngươi đâu.”
Cùng Kỳ Ma Thần liếm răng nanh:
“Nếu ta làm thịt ngươi, liệu ta có trở thành đại anh hùng của chư thiên vạn giới không? Khặc khặc khặc khặc!”
“Tất nhiên ta chưa quên.”
Lý Thanh Sơn chỉ lắc đầu bật cười:
“Vừa tiễn một vị Chân Thần đi đã có thêm một vị khác nhảy ra, con đường này thật lắm gian nguy! Thành Thần rồi cũng không thể thả lỏng chút nào.”
Cùng Kỳ Ma Thần nói đúng, giờ là lúc hắn suy yếu nhất. Dù đã thành công vượt qua lượt Thiên Kiếp thứ bảy, nhưng cũng vì thế mà hắn bị thương nặng. Khi bị Đại Đạo Thiên Long đánh phạt, hắn gần như thoi thóp, cần phải nghỉ ngơi lấy sức trong thời gian dài.
Chưa đạt tới cảnh giới sẽ không có sức mạnh, nhưng có cảnh giới mà không có sức mạnh cũng không được. Hiện giờ tất cả ý niệm, tất cả hạt giống đều đã đơm hoa kết trái, nếu bị hủy diệt hết thì hắn sẽ chết thật.
“Cùng Kỳ, nếu ngươi dám làm vậy thì ta thề sẽ sống mái một trận với ngươi!”
Thao Thiết Ma Thần gầm lên làm rung chuyển hư không, tiếng gầm truyền ra từ Ma giới Thao Thiết. Hắn ta đã quyết tâm đi theo Lý Thanh Sơn chinh chiến.
Theo sau là những giọng nói của Ma Thần khác vang lên, kẻ thì nhẹ nhàng khuyên bảo, kẻ thì to giọng uy hiếp, tất cả đều đang cố gắng khuyên can Cùng Kỳ Ma Thần.
Dường như biểu hiện của Lý Thanh Sơn đã chiếm được sự tán thành của các Ma Thần, hoặc cũng có thể là vì nhóm Ma Thần đã chán việc trầm luân ở Ma Vực rộng lớn này. Nóng lòng muốn thay đổi tất cả, cho dù phải ngã xuống vì chuyện này cũng không hối hận.
“Chà, đây chính là mị lực của Ma Thần Vương sao? Nhìn đi tiểu tử, bọn họ đang sốt ruột muốn làm chó săn cho ngươi lắm rồi, nhưng ta thì không thích làm chó cho người khác như bọn họ đâu.”
Cùng Kỳ Ma Thần không quan tâm, bỏ ngoài tai những lời khuyên nhủ, cũng chẳng hề bị uy hiếp mà vẫn tiếp tục áp sát. Sát khí ngày càng dày đặc, lạnh lẽo phong tỏa tất cả Lý Thanh Sơn lớn nhỏ khác nhau.
Tính cách hiếu kỳ vặn vẹo trong người hắn ta muốn làm loạn hết lên, xem xem sẽ xảy ra kết quả gì.
Mười hai Ma Thần chia nhỏ Ma Vực, quản lý những pháp tắc khác nhau, gần như không có năng lực uy hiếp tới sự tồn tại của nhau. Đó cũng là tiền đề giúp họ có thể ngồi xuống nói chuyện đại sự.
Hay nói cách khác, bây giờ không có ai có thể chạy tới cứu viện Lý Thanh Sơn ngay lập tức. Còn hắn thì vẫn phải một mình chiến đấu, mà lúc này hắn lại đang vô cùng mệt mỏi.
“Ta rất vui mừng vì họ vẫn còn là chiến sĩ, vẫn còn lòng khát vọng về chiến tranh, chưa sa đọa hoàn toàn. Còn ngươi sẽ là một con chó ngoan.”
Lý Thanh Sơn nhân tiện trào phúng Cùng Kỳ một câu.
“Đi chết đi!”
Cùng Kỳ Ma Thần nhào mạnh tới, đôi cánh rộng lớn che kín bầu trời, sát cơ phong tỏa tất cả Lý Thanh Sơn. Trên người phóng ra hàng vạn xúc tu sắc nhọn.
Lý Thanh Sơn lấy một chiếc lệnh bài ra rồi giơ lên thật cao, lệnh bài chỉ vào bầu trời, đó chính là Di Sơn Lệnh.
Chỉ một giây sau, gió đảo mây vần, thay đổi không ngừng.
Hư ảnh của Di Sơn Đại Thánh xuất hiện trên đám mây, sư tử gầm thét chấn nhiếp Cùng Kỳ Ma Thần, khiến hắn ta đột ngột cứng đờ giữa không trung.
Bên trong không những có Thần uy của Di Sơn Đại Thánh mà còn chứa đựng sự phẫn nộ của ý chí Ma Vực, áp chế hoàn toàn Cùng Kỳ Ma Thần trên phương diện pháp tắc.
Tất nhiên thế thôi vẫn chưa đủ, vẫn cần phải có sức mạnh thật sự!
Lý Thanh Sơn đột nhiên vẫy Di Sơn Lệnh trong tay, chỉ về phía Khuynh Kỳ Sơn, hắn ra lệnh:
“Núi tới!”
Khuynh Kỳ Sơn khuynh đảo ầm ầm, đập thẳng lên người Cùng Kỳ Ma Thần.
Đất đai rung chuyển, bụi mù xông lên ngút trời, cẩn thận nghe kỹ có thể nghe thấy cả tiếng xương cốt vỡ vụn trong tiếng sấm.
Tất nhiên Khuynh Kỳ Sơn không phải ngọn núi bình thường, mà nó từng là Thần ổ của Cùng Kỳ Ma Thần, không ngừng được Thần lực gia trì. Để chống đỡ sức nặng của cả ngọn núi, Khuynh Kỳ Sơn được luyện chế không ngừng, nước thép chảy vào vết nứt khiến ngọn núi cứng rắn như một ngọn Thiết Sơn.
Ngọn núi vô cùng cao lớn hùng vĩ, còn cao hơn nhiều so với ba toà đại sơn mà Di Sơn Đại Thánh cho hắn, tất nhiên trọng lượng cũng nặng hơn, ít nhất phải gấp trăm lần, nặng tới hàng tỉ tấn.
Lần này gần như cả ngọn núi đè lên người Cùng Kỳ Ma Thần, ép thân thể hắn ta thành bùn nhão, xương cốt trên người nát hơn nửa, nội tạng rối loạn ép sâu xuống mặt đất, Thần lực trên người bị trấn áp hoàn toàn.