“Đúng là: Tự lấy đá đập chân mình.”

Lý Thanh Sơn bật cười, nói:

“Là núi mình luyện ra, thì đương nhiên phải tự mình cõng.”

Ban đầu nếu hắn chỉ có Di Sơn Lệnh trong tay thì cùng lắm chỉ đánh đổ được Khuynh Kỳ Sơn mà thôi, chắc chắn không thể điều khiển tùy thích như bây giờ, đè Cùng Kỳ như đè đầu rắn được.

Nhưng từ sau khi hắn nuốt Hắc Nhật Ma Tâm, đồng thời vượt qua lượt Thiên Kiếp thứ bảy, đạt tới cảnh giới Luyện Thần Phản Hư thì đã trở thành chúa tể danh xứng với thực của Ma Vực, là một Cường Long thống trị và trấn áp bên trên mọi thứ. Hắn nắm giữ quyền hạn tối cao về tất cả núi non cây cỏ trong Ma Vực, ngay cả động phủ Ma Thần cũng nằm trong sự khống chế của hắn.

Nắm giữ được pháp tắc, không lo không có sức mạnh.

“Cùng Kỳ, ta đã đánh đổ Khuynh Kỳ Sơn, ngươi thua rồi!”

Trong hư không xuất hiện một dòng Minh Hà uốn lượn đang chảy xuôi, đảm bảo kết quả cuối cùng của trận cá cược này.

Tiếng gào thét của Cùng Kỳ Ma Thần vẫn truyền ra từ dưới chân núi:

“Không! Ta chưa thua! Một con sông nát mà thôi, sao có thể trói buộc được ta chứ!

Lý Thanh Sơn nhướng mày, Minh Hà đang chảy xiết trong hư không đột nhiên ngừng lại, từ từ phai dần tựa như chưa từng tồn tại.

Minh Hà Huyết Thệ đã được giải trừ.

Lý Thanh Sơn hiểu ngay, chắc chắn lúc lập lời thệ ước, Cùng Kỳ đã chơi chiêu ngầm khiến hắn ta có thể thoát khỏi trừng phạt nếu thất bại.

Đúng như lời giáo dục của Ngưu Đầu A Cạnh với Nhạc Thiên, nếu thực lực không tương đương thì cá cược chẳng có tác dụng gì. Kẻ mạnh kiểu gì cũng có cách vi phạm lời hẹn, mà kẻ hỗn loạn tà ác như Ma Thần vốn đã không có chút gì gọi là chữ tín rồi.

Nếu hắn cứ ôm suy nghĩ “Chỉ cần đánh đổ được Khuynh Kỳ Sơn là thắng” thì chắc chắn sẽ bị làm mất mặt. Nhưng đó là do ngày đó thực lực của hắn chưa đủ, không có cách tưởng tượng nào khác.

Tuy nhiên bây giờ đã khác, chỉ là một dòng Minh Hà mà thôi, từ đầu vốn đã không thể đảm bảo cho lòng trung thành của Thần Linh, dù giải trừ Huyết Thệ cũng không đáng kể.

Cùng Kỳ Ma Thần gào thét không chịu phục, khí thế hung ác lan tràn khắp thiên địa. Hắn ta giãy giụa mạnh khiến toà đại sơn lung lay, gần như sắp bị lật ngược. Hắn ta thò đầu ra ngoài, cặp mắt nhìn đăm đăm vào Lý Thanh Sơn.

Những tảng đá lớn rơi xuống đầu hắn ta, nhưng so với cái đầu khổng lồ kia thì tảng đá lớn như những hạt cát nhỏ xíu.

“Ta mà thoát ra được thì ngày đó chính là ngày giỗ của ngươi. Để ta xem xem ngươi còn cách nào khác!”

Trong lúc nói chuyện lại thò một cánh tay ra, đè mạnh xuống mặt đất, chống đỡ cả dãy núi Khuynh Kỳ Sơn.

Dẫu sao Khuynh Kỳ Sơn đã dung hòa với Thần lực của hắn ta, cho dù bây giờ đảo khách thành chủ thì hắn ta vẫn giữ lại được một chút lực khống chế.

Lý Thanh Sơn mỉm cười, lại lấy ra một thứ vàng óng, đó chính là tấm thiệp viết sáu chữ trong Đại Minh Chú “Ông ma ni bát minh hồng” mà hắn lột ra từ trên cửa của Đại Lôi Âm Tự.

Tấm thiếp bay lên trời rồi dừng lại trước Khuynh Kỳ Sơn, bộp, dán thẳng vào ngọn núi cao chót vót.

Ầm!

Khuynh Kỳ Sơn khó khăn lắm mới nâng lên được một chút, giờ tựa như tăng thêm sức nặng không biết bao nhiêu lần, nặng nề đè xuống đất. Cùng Kỳ Ma Thần bị đè nặng dưới đất hai mắt như muốn lồi ra, hắn ta phun một búng máu tươi, tuôn trào thành một dòng Huyết Hà.

Cùng Kỳ Ma Thần thoi thóp, không còn lực phản kháng. Thần lực trên người bị trấn áp hoàn toàn bởi tấm thiếp ghi sáu chữ trong Đại Minh Chú. Tinh thần sợ hãi, tạm thời không xuất hiện chút suy nghĩ phản kháng nào.

“Đó là thứ gì?”

Cùng Kỳ Ma Thần cố gắng quay đầu sang để nhìn lên trên ngọn núi.

“Thư do đích thân Phật Tổ ghi: Ta có biện pháp.”

Lý Thanh Sơn mỉm cười đáp lại, hắn cứ cảm thấy hình ảnh này hơi quen quen.

Khi Lý Thanh Sơn có được tấm thiếp này đã từng định lấy ra trấn áp Già Lam Thần, nhưng không có tác dụng gì. Bởi vì Già Lam Thần được coi là Tôn Thần hộ pháp Phật môn, tất nhiên sẽ không chịu ảnh hưởng. Đương nhiên cũng là vì lúc đó tu vi hắn chưa đủ để phát huy uy năng thực sự của tấm thiếp này.

Giờ hắn đã là Luyện Thần Phản Hư, đạt được một chức vị trong nhóm Thần Tiên, vì thế cũng hiểu rõ tác dụng kỳ diệu của nó.

Sáu chữ trong Đại Minh Chú ẩn chứa đại trí tuệ, đại từ bi, đại uy năng, hấp thu tinh hoa từ tám mươi tư ngàn pháp môn của Phật môn, chất chứa đại đạo pháp tắc. Dù chỉ để phàm nhân tụng đọc hàng ngày cũng mang lại rất nhiều tác dụng, có thể tăng trí tuệ, tiêu trừ tai họa, thoát khỏi cảnh chờ chết... Bất kỳ tông hay phái nào của Phật môn đều muốn tụng nó.

Huống hồ đây là là ghi chép do đích thân Phật Tổ viết, có sự khắc chế tự nhiên đối với Ma Thần.

Hiện tại Cùng Kỳ Ma Thần gần như bị trấn áp ba lớp: Lớp thứ nhất là Lý Thanh Sơn, Ma Thần Vương, là chủ Ma Vực thừa nhận ý chí Thiên Ma, pháp tắc của Ma Vực; Lớp thứ hai là Di Sơn Đại Thánh, đại diện cho pháp tắc Đại Đạo; Lớp cuối cùng là tấm phong thiếp của Như Lai Phật Tổ.