Ba lớp trấn áp, cái sau lợi hại hơn cái trước, có tác dụng hơn nhiều so với Minh Hà Huyết Thệ, ngay cả Ma Thần cũng không thể tránh thoát được. Nếu trong sáu chữ của Đại Minh Chú này mà không mang theo tâm từ bi, thì có lẽ Cùng Kỳ Ma Thần đã bị đè chết tươi rồi.

“Ghi chép của Phật Tổ!”

Cùng Kỳ Ma Thần giật mình, cúi thấp đầu xuống, lúc này không còn tỏ thái độ nữa. Chẳng trách trên tấm thiếp kia lại mang theo uy năng mà ngay cả Ma Thần như hắn ta cũng phải hoảng sợ tột cùng, không thể động đậy được. Hắn ta hốt hoảng hỏi:

“Ngươi có được từ nơi nào? Không lẽ ngươi là người Phật môn?”

Lý Thanh Sơn sửng sốt, cảm giác được tâm trạng căng thẳng của những Ma Thần khác, bọn họ đang im lặng chờ câu trả lời của hắn. Hắn bật cười đắc ý, thản nhiên đáp:

“Tất nhiên là lấy từ cánh cửa ở Đại Lôi Âm Tự, rồi tiện tay phá hủy luôn Đại Lôi Âm Tự, đẩy ngã Linh Thứu Sơn.”

Tuy rằng những việc này không phải ý định ban đầu của hắn, nhưng đây lại là một câu nói hư hư thật thật.

Cùng Kỳ Ma Thần nghẹn họng không thể trả lời, trợn to mắt nhìn Lý Thanh Sơn. Đời này hắn ta thích nhất là trừng thiện dương ác, điên đảo thị phi, nhưng bây giờ hắn ta đột nhiên cảm thấy, chuyện ác mình làm cả đời cộng lại cũng không bằng một câu nói nhẹ nhàng của Lý Thanh Sơn.

Đại Lôi Âm Tự ở Linh Thứu Sơn là nơi thần thánh, không thể xâm phạm đến mức nào!

Hắn ta đột nhiên nhớ lại cách đây không lâu, ở chốn Cực Lạc đột nhiên xảy ra rung chấn rất lớn, hóa ra là việc tốt của tên này!

Tịnh thổ và Ma thổ đều là Thiên đường do Nguyên Thuỷ Kỳ Lân biến thành, tựa như một đồng xu có hai mặt, nếu một mặt xảy ra biến hóa to lớn thì chắc chắn mặt còn lại sẽ có phản ứng theo.

Thật ra thì Linh Thứu Sơn và Đại Lôi Âm Tự chỉ là phụ, mấu chốt là ở ao sen kia, đó mới là cội nguồn của chốn Cực Lạc, tác dụng của nó tương đương với Hắc Nhật Ma Tâm. Bây giờ Lý Thanh Sơn đã nuốt hết cả hai, dung hợp chúng làm một nên bây giờ hắn gần như cai quản toàn bộ Thiên đường Kỳ Lân. Tất nhiên cả hai thế giới cũng đang bắt đầu dung hợp.

Đối với Phật môn, hành động này chẳng khác nào muốn hủy diệt chốn Cực Lạc, là địch với các Chư Thiên Thần Phật. Khẳng định không thể tránh được một trận chinh phạt.

Mà đối thủ chính là Thiên Tôn Tinh Thần, Tứ Đại Bồ Tát, thậm chí chính là... Như Lai Ngã Phật.

Lý Thanh Sơn liếc mắt nhìn thoáng qua tấm thiếp vàng chói sáng dán bên trên vách núi, chuyện cười tới cùng vẫn là chuyện cười. Người viết ra tấm thiếp này là Như Lai Phật Tổ mới là người khiến hắn kiêng dè chứ không phải Cùng Kỳ Ma Thần.

“Một sự tồn tại khó tin tới mức này, rối cuộc ta phải làm gì mới có thể thắng được?”

Cảm giác sợ hãi trước nguy hiểm sẽ có một bàn tay khổng lồ màu vàng óng đột nhiên giáng từ trên trời xuống, đập hắn một phát chết tươi. Cảm giác này không hề yếu đi khi hắn trở thành Chân Thần, ngược lại lúc này càng nồng đậm hơn.

Nghe thấy vậy, không chỉ Cùng Kỳ Ma Thần mà những Ma Thần khác cũng giật mình không kém.

Ban đầu mấy Ma Thần phái chủ chiến như Thao Thiết, Đào Ngột, Cường Lương đã nghiêng theo hướng chống đỡ Lý Thanh Sơn thượng vị, mở ra một trận đại chiến thực sự. Giờ nghe xong câu này, chiến ý càng bùng lên. Nếu ngay cả Linh Thứu Sơn cũng bị xô đổ, Đại Lôi Âm Tự đã bị phá hủy thì còn chuyện gì là không thể nữa đây!

Những Ma Thần khác bị câu nói này phá bỏ dị tâm, lòng thầm nghĩ: Kẻ này sinh ra vì ứng kiếp, là sát tinh trời sinh, nghiền nát tất cả, vô cùng hung hăng. Nếu làm địch với hắn chắc chắn sẽ chết.

Cùng Kỳ Ma Thần hỏi:

“Ngươi đã ra khỏi chốn Cực Lạc thế nào?”

Lý Thanh Sơn nhún vai, chỉ lên trời rồi nói:

“Phía trên ta có người.”

Sau đó hắn xoay người chắp tay về phía chân trời, ảnh ảo của sư tử trong đám mây gật đầu với hắn một cái, rồi biến mất trong cơn gió thổi tới.

“Thất Đại Thánh, Di Sơn Lệnh...”

Cùng Kỳ Ma Thần lẩm bẩm:

“Lẽ ra ta phải nghĩ tới từ lâu...”

“Nếu biết trước sẽ có hôm nay, thì sao lúc trước lại làm như vậy.”

“Khặc khặc, ta càng biết không nên làm, thì ta càng muốn thử một lần!”

Lúc này ngọn gió đêm mát mẻ thổi tới làm lay động ngàn hoa vạn lá, dập dờn theo cơn gió.

Lý Thanh Sơn hít sâu một hơi, là Tin Phong mà Thông Phong Đại Thánh gửi tới, bên trong chứa đựng toàn bộ lĩnh ngộ của hắn ở Vô Sắc Giới, liên quan tới cảnh giới huyền diệu Phi Tưởng Phi Phi Tưởng Xứ Định.

Lúc quay về hắn vì không đủ sức mạnh, vì thế không thể chống đỡ được nếu tới cảnh giới này. Cuối cùng bây giờ hắn cũng có thể.

Vù... Vù...

Tiếng gió ngày càng vang dội, nổi lên giữa đất trời. Thế giới này chính là Tiểu Thiên thế giới của hắn.

Vượt qua lượt Thiên Kiếp thứ bảy, cảnh giới bây giờ của hắn chính là... Luyện Thần Phản Hư.

Hư, không phải hư vô, cũng không phải hư không. Mà là quy luật Đại Đạo không nhìn thấy, không sờ được, nhưng nơi nào cũng có mặt, không gì không thể làm.

Vào lúc này hắn mới thực sự trở thành chúa tể của Ma Vực, có thể chưởng khống thế giới này tùy thích. Chỉ cần suy nghĩ một cái đã khiến linh lực cuồn cuộn tụ lại.