Ngay sau đó, một sợi dây leo chui ra khỏi mặt đất, uốn lượn giãn dài trông như rồng rắn cuốn tất cả Lý Thanh Sơn tý hon vào bên trong. Quấn từng vòng quanh Khuynh Kỳ Sơn, trên thân cây nở ra đóa hoa màu trắng, sau đó kết trái thành một trái hồ lô màu tím.
Răng rắc! Hồ lô nứt ra, hào quang chiếu vạn dặm, điềm lành giáng xuống.
Lý Thanh Sơn nhảy ra ngoài, cao lớn như một dãy núi, mắt tỏa Thần quang, kim cương bất hoại, điều khiển thủy hỏa, ẩn mình tàng hình đạp một cái lên đầu Cùng Kỳ Ma Thần.
Hắn tức giận nói:
“Lão cẩu nhà ngươi dám lừa ta, có nhớ năm xưa ngươi đã hung hăng thế nào không?”
Bao nhiêu năm qua, vì trận cá cược này mà hắn gánh áp lực cực kỳ lớn trên vai. Vậy mà Cùng Kỳ lại dám giở trò bịp bợm bên trong để chạy thoát khỏi hạn chế của Minh Hà Huyết Thệ, suýt nữa làm hắn lật thuyền trong mương.
“Nếu không có ta thì chưa chắc ngươi đã có ngày hôm nay!”
Cùng Kỳ Ma Thần lườm hắn.
“Theo cách nói của ngươi, thì lẽ ra ta phải cảm tạ ngươi mới đúng nhỉ!”
Lý Thanh Sơn nhắm mắt lại, sát cơ bắn ra xung quanh:
“Nếu ngươi đã thích tìm đường chết như thế thì ngươi cứ đi chết đi!”
Sau đó vung tay lên, gọi kiếm đến, chém thẳng xuống đầu.
“Hiên Viên kiếm!”
Cùng Kỳ Ma Thần thầm thấy kinh hãi, tại sao cái gì tên tiểu tử này cũng có vậy! Nếu bị một kiếm này chém vào đây, hắn ta chắc chắn sẽ mất mạng. Vì vậy hắn ta hét lên:
“Xin hãy tha mạng cho ta!”
Mũi kiếm ngừng giữa không trung, Lý Thanh Sơn hỏi lại:
“Đồ tham sống sợ chết, tha cho ngươi có tác dụng gì?”
“Ta không quá sợ chết, ta chỉ nghĩ, nếu bây giờ ta chết sẽ bỏ lỡ rất nhiều hình ảnh trong tương lai. Làm vật cưỡi cho ngươi cũng được, làm cẩu cũng xong, chờ đại kiếp nạn qua đi giết ta cũng được.”
…
Lý Thanh Sơn cau mày, tên Cùng Kỳ này đúng là một kẻ kỳ lạ. Nhưng nếu hắn ta đã chịu khuất phục, trong lòng không có ý xấu thì tha cho hắn ta một mạng cũng được.
Hắn tra kiếm vào vỏ, nói:
“Nếu đã vậy thì tạm ký gửi đầu ngươi tại cổ vậy, sau này ngươi còn dám cãi lời ta, hoặc là dám giở trò gian trá thì ta đảm bảo sẽ khiến ngươi không còn hình còn dạng.”
Bây giờ đại kiếp thiên địa sắp giáng xuống, dù hắn là Ma Thần Vương thì mười hai Ma Thần dưới quyền vẫn vô cùng quan trọng.
Tuy rằng chém chết một hai tên cũng không sao, có thể chọn ra một Tà Thần bên dưới để bổ sung vào. Nhưng quá trình đó tốn rất nhiều thời gian, không biết sẽ mất đi bao nhiêu Tà Thần nữa.
Hắn vừa được cảm nhận độ lợi hại của lượt Thiên Kiếp thứ bảy, chư Thần của Lôi bộ trên Thiên Cung chắc chắn sẽ không tha cho bất kỳ Tà Thần nào có ý định trở thành Ma Thần. Dù có may mắn Độ Kiếp thành công thì căn cơ vẫn không thâm hậu như Ma Thần cũ được.
Đạo lộ, pháp tắc, tính cách, toàn mấy thứ phải xâu chuỗi lại, không phải cứ tìm bừa một Tà Thần là có thể đảm nhiệm được. Chỉ sợ kẻ kỳ lạ như Cùng Kỳ cũng rất khó tìm ở Ma Vực.
Đường đường là một Chân Thần, nhưng lại bị người ta dẫm chân lên đầu. Vậy mà Cùng Kỳ vẫn còn cười được:
“Khặc khặc, ta rất sốt ruột!”
“Tội chết có thể miễn, tội sống khó tha. Ngươi cứ nằm dưới này nỗ lực tỉnh ngộ một thời gian đi!”
Lý Thanh Sơn nâng chân lên muốn rời đi.
Cùng Kỳ vội nói:
“Chờ chút, ta phải chờ bao lâu?”
“À, năm trăm năm.”
Mí mắt Cùng Kỳ giật giật, xem như đã được nhận thức tính cách thù dai của Ma Thần Vương.
Lý Thanh Sơn vừa bước một bước đã biến mất hoàn toàn, sau đó hắn lại xuất hiện trên bầu trời Huyết Mê Cung. Đứng trên trời quan sát đất đai tràn đầy máu thịt thối rữa, chợt nhớ lại những chuyện đã xảy ra ở nơi này trong một ngày ngắn ngủi, cảm giác như mới tỉnh khỏi giấc mộng.
Tuy nhiên nơi đây chính là trung tâm của cả Ma Vực.
Để chuẩn bị cho chiến tranh, tất nhiên hắn sẽ phải triệu tập mười hai Ma Thần lại cùng nghị sự, nhưng không phải lúc này.
Trong giới tu hành kẻ mạnh là vua, Ma Vực lại càng nghiêm ngặt hơn. Mười hai vị Ma Thần không phải ai cũng bằng lòng coi hắn là vương, ngay cả mấy tên thuộc phái chủ chiến thực chất chỉ đang ủng hộ chiến tranh, chứ không thực sự ủng hộ Lý Thanh Sơn hắn.
Vì vậy việc cấp bách nhất bây giờ là khiến bản thân lớn mạnh, chỉ khi nào nắm giữ được sức mạnh thuộc về Chân Thần thì hắn mới có vốn liếng để xưng bá.
Nhưng bây giờ hắn không ngại dò xét thử một lượt.
Lý Thanh Sơn truyền niệm cho mười hai vị Ma Thần, truyền mệnh lệnh đầu tiên... Khai quan.
Ma Vực bị mười hai Ma Thần chia thành mười hai Ma giới, nếu muốn qua lại giữa các cửa thì phải có văn điệp thông quan, thuộc dạng nửa phong bế.
Giống như mười hai nước chư hầu, nhóm Ma Thần chính là chư hầu vương, tất cả ma tộc trong quốc nội thờ phụng bọn họ, họ nắm giữ tất cả quyền hành trong Ma giới của mình.
Vả lại giữa bọn họ không hề có giao hảo, trái lại còn đầy rẫy tranh chấp. Nếu không phải cả bọn gặp áp lực rất lớn từ Thiên Cung, đồng thời muốn xâm lấn thế giới khác thì chỉ sợ cả đám đã đánh tới hỗn loạn rồi.
Hắc Nhật Ma Tâm tương đương với Ngọc tỷ truyền quốc. Nếu Lý Thanh Sơn muốn làm vua thì hắn phải đánh vỡ trạng thái này, khiến cả thiên hạ là đất của vua, đất ở xung quanh chỉ là của thần.