“Nếu muốn chinh phạt, không thể không đoàn kết một lòng, các vị có dị nghị gì không?”
“Xin nghe theo vương lệnh!”
Ở Tấn Vân Thực Phủ, Thao Thiết Ma Thần chỉnh đốn y phục, cúi đầu về phía Lý Thanh Sơn ở nơi xa, sau đó mở rộng cương vực.
“Xin nghe theo vương lệnh!”
Dưới Khuynh Kỳ Sơn, Cùng Kỳ Ma Thần đang nằm sấp dưới chân núi, tất nhiên hắn ta không dám có dị nghị gì. Rất đàng hoàng nghe lệnh khai quan. Đồng thời liếm môi dưới, trợn to đối mắt. Chuyện sắp tới có lẽ sẽ vô cùng thú vị, bởi vì không phải Ma Thần nào cũng nghe theo.
“Ngươi sẽ xử lý thế nào đây? Vương của ta.”
Chỉ thoáng cái, lấy vùng đất dưới chân Lý Thanh Sơn làm trung tâm, Ma giới Thao Thiết và Ma giới Cùng Kỳ lập tức nối thông, ma khí cuồn cuộn, ma vân xoay vần kết hợp lại với nhau, tạo thành một vòng xoáy trên bầu trời.
Lý Thanh Sơn đứng vững ở trung tâm vòng xoáy, mở ra sự thống trị đối với hai Ma giới. Từ đây nhóm ma tộc qua cửa không cần dùng thư tịch gì nữa, có thể đi lại tùy thích. Và họ cũng không còn là thần dân của mình Thao Thiết và Cùng Kỳ nữa.
Thứ hắn gặt hái được không chỉ là thổ địa và ma tộc, mà còn là quyền hạn, tín ngưỡng và pháp tắc.
Thiên Ma tràn đầy vui mừng, lòng hắn cũng vậy. Hai người hoan hô với nhau, mà chưởng khống của hắn đối với pháp tắc Ma Vực đã tăng thêm một bậc.
Tuy nhiên đó mới chỉ là khởi đầu, hắn vẫn đang chờ đợi lời hồi đáp của những Ma Thần khác.
“Xin nghe theo vương lệnh!”
Không lâu sau, những Ma Thần theo phái chủ chiến cùng ào ào mở rộng cương vực.
Lý Thanh Sơn đã chứng minh sức mạnh và lòng quyết tâm của mình với họ. Mà họ lại chẳng phải hạng ngu xuẩn gì, biết rõ đây là cuộc chiến như thế nào.
Lần này khác với những trận xâm lược thế giới khác, vì kẻ thù lần này của họ chính là Chư Thiên Thần Phật. Phải thu lại toàn bộ quyền quản lý Ma Vực, Lý Thanh Sơn chính là thí sinh duy nhất. Tất cả mệnh lệnh của hắn đều là quân lệnh.
Trừ trường hợp quân lệnh của Lý Thanh Sơn sai sót nghiêm trọng, hoặc không thể chống đỡ được cuộc chiến, nếu không họ sẽ mãi mãi phục tùng.
Khi mấy vị Ma Thần lựa chọn thần phục, vòng xoáy ma vân lại mở rộng thêm.
Thiên địa giao thoa, đại địa rung chuyển, từng ngọn núi cao chót vót vươn ra khỏi mặt đất, phá tan phế tích Huyết Mê Cung.
Những dãy núi rộng lớn như biển cả, sơn mạch uốn lượn không khác nào Ma Long đang nhảy từ trong vực sâu ra ngoài.
Lý Thanh Sơn chính là Ma Thần Vương, là Quần Long Chi Thủ.
Trận thế sự xoay vần, thiên địa biến dị này chính là “Hổ Cứ Long Bàn Kim Thắng Tích. Thiên Phiên Địa Phúc Khái Nhi Khang”.
Cảm xúc hào hùng dâng trào trong lồng ngực Lý Thanh Sơn, ban đầu hắn chỉ định thăm dò ý định của nhóm Ma Thần, nhưng bây giờ hắn đã đổi ý rồi. Hắn không cần phải dòm trước ngó sau nữa, rút kiếm ra khỏi vỏ, chỉ lên bầu trời:
“Hiệu lệnh thiên hạ, ai dám không theo?”
Những Ma Thần còn lại chưa thần phục cùng lúc cảm nhận được uy thế khổng lồ giáng xuống đỉnh đầu, cơn giận cũng bùng lên:
“Hắn vừa mới vượt qua lượt Thiên Kiếp thứ bảy mà thôi, nếu nói về tuổi còn chẳng bằng một đơn vị trong tuổi của chúng ta, vậy mà hắn lại dám áp bức chúng ta như vậy!”
Bọn họ không mặt dày như Cùng Kỳ, bị người ta dẫm chân lên đầu rồi vẫn không tức giận. Bọn họ chính là Thần Linh cao thượng, được hàng trăm tỉ ma tộc cung phụng không biết bao nhiêu vạn năm. Sao họ có thể không kiêu ngạo cho được.
Trong mắt bọn họ, Lý Thanh Sơn phất lên là nhờ Hắc Nhật Ma Tâm. Dẫu hắn đã đánh thắng Cửu Thiên Thiên Lôi tướng quân hay là Cùng Kỳ Ma Thần thì đều có dấu hiệu trục lợi, không hoàn toàn dựa vào sức mạnh của bản thân. Tất nhiên sẽ không làm bọn họ chịu phục.
Mặc dù không có ai dám nhảy ra chống đối Lý Thanh Sơn, nhưng sức lực để nói đểu vẫn có:
“Không lẽ hắn dám trở mặt với cả bảy Ma Thần à?”
Vả lại họ không quá đồng tình việc khai chiến với Chư Thiên Thần Phật, bởi vì nguy cơ vẫn lạc là quá lớn. Tốt nhất kéo dài thêm một chút, Yêu tinh mê hoặc xuất thế chắc chắn sẽ bị Cửu Thiên Thần Phật tấn công. Chờ tới ngày Lý Thanh Sơn ngã xuống, bọn họ có thể tiếp tục ngồi vị trí Ma Thần này. Vừa không mất uy nghiêm, vừa giảm tối đa khả năng gặp nguy hiểm. Như vậy là vẹn toàn đôi bên.
Tuy nhiên Lý Thanh Sơn không có bọn họ cơ hội kéo dài, dù hắn đang mím môi không nói gì, nhưng đã biểu đạt rõ ràng ý định của mình:
“Nếu hôm nay có tên nào dám không cho ta một câu trả lời, thì sau này ta chắc chắn sẽ cho hắn một câu trả lời! Thuận ta thì sống, nghịch ta thì chết, các ngươi tự nhìn mà làm theo!”
Màn che của đại kiếp thiên địa vừa kéo ra, vậy mà ở trung tâm vòng xoáy, Ma Vực đã xuất hiện nội chiến.