Đại Thánh Truyện(Dịch)

Chương 3110. Cự Thú Thời Hồng Hoang

Phệ Không Thú Thâm Lam Tiểu Bàn đang ngao du trong hư không tăm tối, không ngừng nuốt chửng những khoả tinh thần, nuốt chửng những thế giới.

Hình thể của nó vượt xa sinh linh bình thường, cự thú thời Hồng Hoang đặt cạnh nó nhỏ bé như con kiến hôi.

Khi nó xuất hiện trên bầu trời của một thế giới, thân thể trong suốt màu xanh đậm sẽ bao trùm toàn bộ bầu trời, tất cả sinh linh không cần ngẩng đầu lên cũng có thể nhìn thấy được, tuy nhiên không thể nhìn thấy rõ được toàn bộ thân thể nó.

Nếu nói về cấp bậc chất chứa năng lượng thì ngay cả Chân Tiên cũng không thể so được với nó. Bởi vì bản chất của Phệ Không Thú không phải là một sinh linh, mà là hình thức khởi đầu của thế giới. Nó du đãng trong hư không tuân theo pháp tắc tự nhiên, lấy xác của những thế giới khác là đồ ăn, đồng thời cũng thai nghén ra những Phệ Không Thú khác.

Chờ tới khi nó tích trữ đủ lượng vật chất nhất định, Phệ Không Thú sẽ dừng lại, bắt đầu diễn hóa ra địa hỏa phong thủy, cuối cùng hình thành nên một thế giới mới. Cứ tuần hoàn qua lại như vậy, rồi gắn ba ngàn thế giới vào Luân Hồi.

Thâm Lam Tiểu Bàn chỉ là mẫu thể bị dị vật là Lý Thanh Sơn xâm lấn, nuốt ngược lại mẫu thể nên mới xảy ra chút vấn đề nhỏ. Tuy nhiên nó không có ý thức của riêng mình, tồn tại theo bản năng.

Hỗn Độn Ma Thần đã biến thành một vật tương tự với nó, bị đồng hòa thành một phần của Ma Vực, đã trở thành “nó” rồi.

Nếu không nắm chắc tình hình, chỉ coi nó là một Ma Thần bình thường mà đánh đấm thì chẳng khác nào tự ngược bản thân cả. Nó không chỉ có nguồn năng lượng cực kì khủng bố, mà pháp tắc Hỗn Độn cũng có thể vặn vẹo, bóp vỡ năng lực của những pháp tắc khác.

Nếu có Chân Tiên nào đó dám trực diện đấu pháp với nó sẽ hoảng sợ nhận ra, pháp tắc mình chưởng khống đã mất tác dụng hoàn toàn. Năng lượng pháp tắc bị nó kéo xuống mức thấp nhất, sau đó sẽ bị một nguồn năng lượng đáng sợ chiếm đoạt.

Trong quá trình đó, tất cả pháp thuật sẽ mất đi tác dụng, ngay cả chạy trốn cũng không thể.

Nhưng đám Ma Thần không hiểu được sâu như Lý Thanh Sơn, vì bình thường họ đều bị chặn trong Ma Vực không thể ra ngoài, tất nhiên sẽ không có cơ hội du tẩu trong hư không, càng đừng nói tới việc từng tiến vào cơ thể của một con Phệ Không Thú.

Tuy rằng tuổi tác của Lý Thanh Sơn không bằng một con số lẻ trong tuổi của họ, nhưng những chuyện hắn từng trải qua lại rất nhiều. Hắn từng làm Già Lam thần tướng ở chốn Cực Lạc, từng đi qua toàn bộ Lục Đạo Luân Hồi, có một phần đất đai ở khắp ba ngàn thế giới, đã vậy giá trị đất đai của hắn còn đang tăng giá trị liên tục. Hiện giờ Ngũ châu thế giới đã trở nên cực kì khổng lồ, vượt qua cả Cửu châu thế giới.

Vì thế khi hắn sử dụng chiêu cắt đứt nhân quả, nhẹ nhàng thoát ra khỏi trận giao phong, đuổi Hỗn Độn Ma Thần quay về Thang Uyên Cốc mới khiến đám Ma Thần phải thán phục theo.

Ma Thần Cùng Kỳ bắt đầu cao giọng hát khen ngợi:

“Vương của ta, ngài cực kỳ mạnh mẽ, Vương của ta! Ngươi là người dũng mạnh và đầy trí tuệ, là tạo vật hoàn hảo nhất do thiên địa dựng dục. Lúc ngươi sinh ra, toàn bộ Ma Vực khẽ hô tên người, Lý… Thanh… Sơn! Thiên không sinh ra Lý Thanh Sơn, vạn cổ tựa đêm dài. Hắn mưu cầu hạnh phúc cho ma tộc, hô ha, hắn là vị cứu tinh của ma tộc!”

Đám Ma Thần im thít không nói năng gì, cảm thấy cực kỳ mất mặt.

Lý Thanh Sơn tức trợn mắt, nói:

“Ngươi câm miệng lại cho ta!”

Đừng nói hắn ta rõ ràng là Thần Linh, ngay cả tu hành giả mới vượt qua hai, ba lượt Thiên Kiếp cũng không thể hát được mấy câu từ như vậy, nghĩ cũng không nghĩ nổi.

Đáng ghét nhất là trong lúc a dua nịnh hót, tên này còn chèn thêm mấy câu chọc tức người, làm người ta nghe thấy mà khó chịu.

Ma Thần Cùng Kỳ lại bắt đầu cầu khẩn:

“Xin Vương khai ân, xin Vương thứ tội. Ta đây tuổi già sức yếu, thực sự không chịu nổi sức nặng khi bị núi đè, lưng ta đau lắm, eo cũng như đứt đoạn tới nơi, khụ khụ khụ, ta xong rồi...”

Lúc nói chuyện cố tình ho khan vài cái liên tiếp, giọng điệu trở nên già nua hơn lúc trước. Như thể hắn ta không phải kẻ phản nghịch muốn đưa Lý Thanh Sơn vào chỗ chết, mà là lão thần đã phục vụ triều đình và vương thượng nhiều năm, bây giờ phải chịu đãi ngộ bất công vậy.

Lý Thanh Sơn phục sát đất hạng người không biết xấu hổ như hắn ta. Bây giờ hắn tiếp tục trấn áp Cùng Kỳ, ngoài việc xả được cơn giận ra thì chẳng có ý nghĩa gì khác.

Khi thống nhất toàn bộ các khu vực của Ma Vực, cộng thêm lấy được hạch tâm pháp tắc của mười một Ma Thần, sức mạnh và quyền hạn của hắn đã đạt tới mức cao nhất thì với tính cách kỳ quái không ra gì này của Cùng Kỳ, hắn ta không thể làm phản được.