Mặc dù hắn cũng có thể giam giữ Cùng Kỳ tiếp cho hả giận, nhưng hắn chưa kịp nâng tay lên, tên này đã ngẩng mặt lại ra hiệu “Xin hãy đánh mạnh lên mặt ta”, dáng vẻ như thể “Nếu ngươi không chịu thả ta, ta sẽ nịnh nọt cầu xin ngươi mãi”.
Nhục nhã hay vinh quang mà người đời hay coi trọng đặt trước mặt Cùng Kỳ chẳng có tác dụng gì, trái lại hắn ta còn thấy rất thú vị, rất thích làm như vậy. Cùng Kỳ không phải loại thích dùng sức mạnh chèn ép kẻ yếu, mà là một người hay tò mò.
Lý Thanh Sơn lắc đầu, vung tay lên, tấm thiếp viết sáu chữ trong Đại Minh Chú do đích thân Phật Tổ viết dán trên Khuynh Kỳ Sơn bị một luồng Thanh Phong nhấc lên, sau đó nhẹ nhàng rơi xuống.
Tiếng nổ vang lên, núi đá vỡ vụn chấn động thiên hạ.
Cùng Kỳ lập tức chui ra khỏi chân núi, khom người lạy Lý Thanh Sơn:
“Đa tạ Ngô Vương đã khai ân, Ngô Vương vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế!”
Lý Thanh Sơn lười rạch ròi với hắn ta việc chúc hắn sống tới mười ngàn tuổi là chúc phúc hay nguyền rủa.
Sau khi thống nhất Ma thổ, Ma Vực đã xảy ra thay đổi rất lợn.
Ầm ầm ầm, mặt đất rung chấn, những dãy núi chập chùng.
Mặt đất đột nhiên xuất hiện thêm một cao nguyên, độ cao lớn hơn bất kỳ đỉnh núi nào ở Ma Vực, trông giống một con mãnh hổ.
Trên cao nguyên bầu trời xanh như biển cả, Long Xà xuất hiện bảo vệ xung quanh một ngọn núi cao chót vót đột ngột xuất hiện.
Đỉnh núi đâm xuyên qua mây xanh, đổ dốc không ngừng, phá tan tầng mây vắng lặng, tựa như muốn đâm thủng bầu trời.
Lý Thanh Sơn đứng trên đỉnh núi, bây giờ hắn đã đứng trên biển mây. Vòng xoáy bằng Ma vân dưới chân tản đi, hắn dõi mắt nhìn xuống chỉ thấy sương khói cuồn cuộn, thiên sơn chót vót có thể nhìn ra vạn dặm, dường như toàn bộ Ma Vực đều nằm dưới chân hắn vậy.
Thực tế đúng là như vậy thật.
Quả là một nơi địa thế hiểm trở!
Đáng tiếc, dù núi cao tới đâu cũng không thể cao hơn trời.
Ma thổ và Tịnh thổ có kết cấu phức tạo, khó mà hình dung bằng lời nói. Không phải kiểu Ma phía dưới, Tịnh Thổ phía trên đơn giản như thế, thậm chí không thể dùng từ “trên dưới” để bàn luận. Ví dụ một bức họa chia làm hai mặt trái phải, suy cho cùng nó chỉ là ví dụ.
Theo bản chất, Tịnh thổ và Ma thổ là một thể, chúng là tiền đề ngăn cách lẫn nhau, cũng tương thông lẫn nhau.
Vì vậy mà ác niệm ở chốn Cực Lạc mới không ngừng rơi xuống Ma Vực, đồng thời hút ngược lại sức sống tràn trề ở bên dưới, sau đó mới biến thành vùng đất màu mỡ trù phú tới mức khó tin như bây giờ.
Cũng chính vì điều này mà ở chốn Cực Lạc mới xuất hiện cảnh ma thú làm loạn vào thời gian cực âm nửa đêm hàng ngày, chúng đi qua con đường nối thông để xông vào chốn Cực Lạc.
Việc Lý Thanh Sơn cần làm chính là mở rộng con đường nối giữa hai thế giới, hoàn toàn đánh vỡ khoảng cách này để khiến hai thế giới hợp nhất lần nữa. Không còn bị chia tách thành hai nơi là Tịnh thổ và Ma thổ.
Hành động của hắn không phải vì oán hận hay báo thù, mà là tuần hoàn theo tự nhiên, khôi phục lại Thiên Đường Kỳ Lân ban đầu.
Tới lúc đó, vẫn sẽ có cảnh đấu võ kẻ mạnh hiếp yếu, vẫn có người thích cuộc sống tàn khốc, nhưng sẽ không còn những ma tộc sơ sinh vô tội. Bởi vì tất cả mọi người có thể lựa chọn số mệnh của mình.
Ma thổ thống nhất mới chỉ là khởi đầu, hai thế giới hợp nhất đang được khởi động.
Nếu bây giờ tất cả ma tộc ngẩng đầu lên nhìn sẽ phát hiện Hắc Nhật treo giữa trời đã xuất hiện một vòng kim quang lúc ẩn lúc hiện.
Lý Thanh Sơn vươn tay ra, tựa như muốn nắm trong lòng bàn tay.
Rồi sẽ có ngày, hắn sẽ khiến ánh sáng mặt trời chiếu sáng toàn bộ Ma thổ!
…
Ngạ Quỷ Đạo.
Một cánh tay trắng xóa vươn về phía bầu trời đêm, xích tinh lóe lên ánh sáng mờ ảo trong mây mờ, đẹp mê mẩn mà hư ảo.
Không thể với lên được khoả tinh tú phía xa xa, cuối cùng đành phải thất vọng rụt tay lại, hóa thành bạch cốt, thở dài thở than:
“Thanh Sơn.”
Lúc hắn đang đuổi theo mặt trời thì sau lưng hắn cũng có một người đang đuổi theo ánh sáng của tinh tú.
Lý Thanh Sơn như có cảm giác đột ngột quay đầu lại nhìn, nhưng chỉ nghe thấy tiếng gió núi rít gào thôi từ chân trời xa xôi tới tận cùng thế giới. Trên cao nguyên vô cùng lạnh giá, trên đỉnh núi cao không còn một bóng người.
Không, vẫn còn một người. Tuy rằng hắn không thích nhìn thấy người này lắm.
Tiền Dung Chỉ hơi khom lưng, cung kính hỏi:
“Ngô Vương, sao thế?”
“Không có gì.” Lý Thanh Sơn lắc đầu. Chinh phục mười hai Ma Giới, thống nhất Ma thổ, chí nguyện to lớn có thể chiếu ánh mặt trời khắp Ma thổ, nhưng đây chỉ là bước đầu tiên trong kế hoạch trường kỳ.
Hiện tại hắn còn quá nhiều chuyện phải xử lý, có thể nói là vạn việc đè đầu.
Đầu tiên, hắn cần phải bế quan để tìm hiểu Đại đạo.
Lần này bế quan bao gồm luôn hai giai đoạn, một là một loạt pháp tắc hắn ngộ ra lúc bước vào giai đoạn Luyện Thần Phản Hư, đa phần là do Đạo lộ cung cấp cho hắn, mà Thần Ma Cửu Biến và Tự Tại Thiên Thư không liên quan nhiều tới pháp tắc Ma Vực. Đặc biệt là Thần Ma Cửu Biến vẫn còn rất nhiều loại biến hóa chưa đại thành, hắn phải nhân cơ hội này đẩy các biến hóa lên cảnh giới cao hơn.