Dù bây giờ mười một Ma Thần đã thần phục, nhưng chuyện Hỗn Độn Ma Thần không sớm thì muộn vẫn phải giải quyết. Phải nghĩ cách giúp hắn ta tỉnh táo lại để hắn lấy được quyền hạn hạch tâm pháp tắc còn lại. Nhưng vậy thì Thập Nhị Đô Thiên Ma Sát đại trận mới có được năng lực tấn công bên ngoài.
Vì thế hắn đã triệu kiến Tiền Dung Chỉ.
“Ngươi có biết ta triệu ngươi tới đây là vì chuyện gì không?”
“Hỗn Độn Ma Thần mất vị trí, ngươi muốn ta thay thế vị trí của hắn ta.”
“Đúng thế, ngươi đồng ý không?”
Nếu nói vậy tất nhiên sẽ không ai muốn, vì đó không chỉ là chuyện nguy hiểm lớn hay nhỏ. Mà là sẽ mất phần lớn tự chủ, thậm chí là bị đồng hóa hoàn toàn, biến thành một con quái vật hỗn loạn vặn vẹo, không được coi là Thần Linh.
“Tất nhiên.”
Tiền Dung Chỉ không hề do dự, vui vẻ chấp nhận:
“Nhưng ta cần phải chuần bị một chút.”
“Ngươi sẽ cần rất lâu để chuẩn bị, đi đi, ta sẽ ủng hộ ngươi trên tinh thần.”
Lý Thanh Sơn lạnh nhạt vẫy tay, hiện giờ hắn đại diện cho ý chí Ma Vực, hắn ủng hộ về tinh thần có nghĩa là tài nguyên và vận may vô tận. Sau khi trải qua các biến cố, tới bây giờ hắn không còn quá căm ghét Tiền Dung Chỉ nữa.
Tiền Dung Chỉ không rời đi, ngược lại còn tiến lên một bước ngóng nhìn Lý Thanh Sơn:
“Ngô Vương, ta còn một chuyện.”
Lý Thanh Sơn cau mày, cảm giác căm ghét đột nhiên xuất hiện. Chỉ dựa vào việc cảm ứng tâm niệm hắn cũng biết ngay được ý định của Tiền Dung Chỉ. Tiền Dung Chỉ muốn phát huy Minh giáo, truyền bá ra toàn bộ Ma Vực. Tất nhiên nàng ta sẽ là giáo chủ Minh Giáo, là tinh thần tối cao của tín đồ giáo, tất nhiên hắn sẽ là đại cứu tinh của ma tộc.
Sau đó sẽ xuất hiện những pho tượng điêu khắc được cung phụng trong các miếu thờ, trở thành vật tượng trưng vặn vẹo nào đó. Những tín đồ của hắn tất nhiên sẽ có được rất nhiều ưu đãi, còn kẻ không tín tất sẽ bị trừng phạt nghiêm khắc. Liệu sau này hắn có cần phải xây dựng một chốn Cực Lạc cho tín đồ thành kính của hắn hay không? Sau đó là đưa những kẻ khinh nhờn hắn vào Ma thổ.
Nếu vậy thì chuyện này thật đáng châm chọc!
“Ta từ chối, ngươi lui ra đi!”
Tiền Dung Chỉ chỉ vào hắc nhật trên trời, nói:
“Ngô Vương, ta cảm nhận được một vài thứ, có lẽ tất cả ma tộc cũng đều cảm nhận được rồi, thiện niệm thức tỉnh trong lòng rất nhiều người, nếu không có ai khẳng định những thiện niệm đó thì nó vẫn sẽ bị chôn sâu trong đáy lòng tiếp. Mà số ít những người thức tỉnh vẫn bị đuổi bắt, tàn sát như cũ, ai sẽ là người bảo vệ bọn họ đây?”
“Nếu không có ai đứng ra dẫn dắt ma tộc thì hỗn loạn cứ tiếp diễn mãi, những ma tộc lòng mang thiện niệm sẽ càng thêm đau khổ, bản thân như lún sâu trong Địa Ngục, lưng gánh tội nghiệt tự giết hại lẫn nhau. Các đời ma tộc lạc trong những đau khổ vô nghĩa, hy sinh vô nghĩa, không có ổn định trật tự, không có quân đội trung thành, ánh sánh sẽ không bao giờ chiếu tới.”
Tiền Dung Chỉ chậm rãi nói, uy thế Lý Thanh Sơn tỏa ra ngày càng nặng tới mức khiến nàng ta hô hấp khó khăn, tuy nhiên vẫn không chịu dừng nói.
Cuối cùng nàng ta nằm rạp xuống đất, trán đập xuống lớp nền đất bằng nham thạch làm toét máu, nham thạch nứt toác.
“Cầu xin Ngô Vương, xin người đừng từ chối!”
…
Lý Thanh Sơn im lặng một lúc lâu, sau đó vẫy tay, xoay người rời đi.
Khóe miệng Tiền Dung Chỉ hơi cong lên, đôi môi đỏ tươi lóa mắt, nàng ta cúi đầu thật thấp:
“Ta sẽ truyền bá phúc âm, ân điển từ bi của Ngô Vương chắc chắn sẽ lan truyền ra khắp Ma Vực, để tất cả chúng sinh ở Ma Vực đều biết. Bọn họ sẽ là những chiến sĩ trung thành, cuồng nhiệt nhất với ngươi.”
Sau đó mới hài lòng đứng dậy xuống núi.
Lý Thanh Sơn ngẩng đầu lên nhìn chăm chú vào hắc nhật được khảm thêm một tầng viền vàng, hắc nhật trùng điệp với tròng mắt đen nhánh của hắn.
Cuối cùng chỉ còn lại một mình hắn ở nơi này.
Giống như một vị sư khổ hạnh, ngồi trên đỉnh núi đá lởm chởm rơi vào suy tư vĩnh cửu.
Thoáng cái mây gió đổi vần, thay đổi không ngừng.
Linh khí mênh mông cuồn cuộn, ào ào xông tới cao nguyên, tới ngọn núi cô độc, bay về phía nam nhân kia.
Tiền Dung Chỉ vừa rời khỏi cao nguyên thì đột ngột quay đầu lại nhìn, chỉ thấy giữa trời hình thành một dải cực quang tựa như một con sông dài phát sáng nhiều màu sắc, biến ảo muôn hình vạn trạng, nàng ta thở dài, nói:
“Đúng là một cảnh tượng tráng lễ!”
Ma tộc trong phạm vi mấy vạn dặm đều có thể nhìn thấy rõ ràng, họ si mê với cảnh tượng tuyệt đẹp chưa gặp bao giờ này.
Trong dòng sông gợn sóng chập chùng, đó cũng chính là suy nghĩ chập chùng của hắn vào lúc này. Thỉnh thoảng xuất hiện từng vòng xoáy, cũng là lúc suy nghĩ của hắn đang kích động.
“Liệu có đáng giá không?”
Khi tìm hiểu pháp tắc Ma Vực, hắn có thể tiên đoán rõ được tương lai, nhìn thấy pho tượng của mình được đục đẽo từ đá như thế nào, được dán giấy thếp vàng đưa vào những miếu thờ sơn son thiếp vàng rực rỡ. Cũng nhìn thấy những dáng người tiều tụy, cuồng nhiệt đang quỳ sụp dưới chân tượng thần, cõi lòng tràn ngập đau khổ và khát vọng.