“Nhưng thứ mà ta có thể cho họ chỉ có sự hủy diệt mà thôi!”
Từ đầu tới cuối hắn chỉ muốn đi trên con đường của mình, vì vậy nên hắn mới không muốn có quá nhiều liên hệ tới người khác.
Cừu hận và đối nghịch là một loại ràng buộc, nhưng một số kẻ địch mạnh sẽ kích thích ý chí chiến đấu của hắn, kéo hắn ra khỏi những cuộc hưởng thụ sung sướng nhãn nhã. Khiến hắn tiến bộ, quyết đoán mạnh mẽ, tàn nhẫn phá hủy tất cả những trở ngại, đạp lên xác kẻ địch rồi cười thật lớn.
Khó nhất chính là đối mặt với những tình cảm dịu dàng. Những người hoàn toàn nghĩ cho hắn, những người đồng ý trả giá tất cả vì hắn.
Cũng vì vậy mà hắn không muốn lấy danh xưng Chúa Cứu Thế. Nuốt Hắc Nhật Ma Tâm hay bị Cửu Thiên Thiên Lôi tướng quân chém chết hàng tỉ lần cũng được, đó là con đường mà hắn lựa chọn, không cần bất cứ ai cảm kích hắn, đền đáp cho hắn cả.
Nếu đây là nghi thức tế trời, vậy hắn cũng không ngại làm một tế phẩm cao ngạo.
“Dù tấm lòng son trên chưa thấu, ta đem máu đỏ hiến Hiên Viên.”
Nhưng nếu không kêu gọi tất cả ma tộc thì không thể đánh thắng trận chiến này. Ngược lại còn rơi vào hỗn loạn bởi vì hai thế giới đang tiến hành dung hợp.
Từ khi hắn bắt đầu bước này, đây không còn là chuyện của một mình hắn nữa, hắn là kẻ đứng đầu vạn ác, là khởi đầu của quần ma vạn ác!
Hắn nhấn nhìm tâm thần vào vực sâu, oán hận và đau khổ của hàng tỉ ma tộc sâu rộng như biển cả, họ không cầu được cứu rỗi, chỉ khát vọng được báo thù. Thậm chí không quan tâm báo thù ai, chỉ muốn tắm đẫm trong máu tươi và hồn phách.
“Thà bùng lên rồi chợt tắt, còn hơn lay lắt cả ngàn năm!”
Giọng Lý Thanh Sơn vang lên, lạnh lùng đầy quyết tâm, vang vạng gào thét trong quần sơn.
Tiền Dung Chỉ khom người hành lễ:
“Ngài là ý chí, là vận mệnh của ta.”
Tại vườn Na Lan Đà.
Từng luồng gió nhẹ thổi qua cây bồ đề làm hàng ngàn chiếc lá ma sát vào nhau vang lên tiếng kim loại, tạo thành nhạc khúc diệu kỳ.
Cũng là âm điệu như nhau, nhưng hôm nay hơi khác với ngày thường. Ít đi một chút thiện ý, nhiều thêm một chút ý chí ẩn bên trong.
Phật Đà chống tay nhắm mắt dưỡng thần, khi nghe thấy tiếng động thì mở mắt ra, chắp tay khom người hỏi thăm, sau đó mỉm cười nói:
“Đã lâu không gặp lão sư, người có khỏe không. Hôm nay không phải luyện đan giảng bài sao?”
Nếu có ai khác nghe thấy câu hỏi này chắc hẳn sẽ rất kinh ngạc, không biết ai lại được Phật Tổ gọi là lão sư.
Người đó là một đạo nhân, tóc trắng xóa nhưng khuôn mặt lại hồng hào như trẻ con, áo choàng sau lưng tung bay trong gió, trên người tỏa ra khí vị nhân gian. Nếu chỉ nhìn qua, nhìn không khác gì với một lão đạo bình thường khác.
Nhưng lão đạo này chính là lão tổ đạo giáo, là lão sư của chúng tiên, Thái Thượng Lão Quân.
Khác với việc độ phổ biến rộng rãi, phổ độ chúng sinh của Phật Đà, hắn quanh năm ở trong Đâu Suất Thiên Cung để tìm hiệu Hỗn Nguyên đạo quả, trừ những lúc luyện chế mấy lô đan dược cho Thiên Đế thì đều ở ngoài giảng giải về Hỗn Nguyên đạo quả cho chúng Tiên, còn lại không tham dự thế tục. Cũng đã mấy vạn năm kể từ khi gặp được Phật Đà lần trước rồi.
Hắn biết dù mình có từ chối danh xưng lão sư này thì người kia vẫn kiên trì gọi như cũ, đành thản nhiên chấp nhận. Do nhập gia tùy tục, hắn cũng chắp tay đáp lễ, nói:
“Thiên Đế thấy Yêu tinh xuất thế, đại kiếp giáng lâm nên tổ chức đại yến quần thần, cùng nhau bàn bạc chuyện thảo phạt Ma, đặc biệt sai ta tới đây đón Thế Tôn.”
Phật Đà vuốt cằm, chấp nhận tên gọi Thế Tôn này. Hiểu ý mỉm cười nói:
“Có lẽ bệ hạ đã rất vui!”
“Lúc rất vui vẻ lại lấy da gấu ra khoác lên người, đi lung tung khắp cung, nhưng không thấy thanh kiếm bên hông đâu.”
Thái Thượng Lão Quân lắc đầu cười khổ, tất nhiên trong lòng hắn đã biết rõ tung tích của thanh kiếm kia.
Phật Đà lấy làm kinh ngạc:
“Không lẽ chính tấm da Trác Lộc năm đó!”
Thái Thượng Lão Quân nghiêm mặt gật đầu:
“Ta đặt biệt tính một quẻ, đúng là tấm da đó thật.”
Hai người cùng bật cười, tiếng cười làm rung rung lá trên cây bồ đề.
“Đúng là canh cánh trong lòng.”
“Bệ hạ cứ cảm thấy hai đại kiếp lần trước thắng không vẻ vang, còn trách ngươi làm hỏng chuyện tốt của hắn mãi. Vì vậy mới ra lệnh riêng cho ta để truyền với ngươi: Thiên mệnh khó trái, có một có hai thì không thể có bốn.”
“Đó rõ ràng là ý của lão sư mà.”
“Nếu ngươi không làm thì ta cũng không làm.”
“Dẫu sao cũng là chuyện bất khả kháng, ta làm vì nhân mà thôi. Nhưng xin bệ hạ cứ yên tâm, lần này ta sẽ không đâm ngang nữa.”
Với cảnh giới của họ, tất cả hồi ức sẽ không mờ nhạt theo thời gian. Mỗi lần nhớ lại không khác gì lạc vào một cảnh giới khác. Cảm nhận được rõ tâm trạng bên trong hơn người thường gấp trăm vạn lần. Bọn họ có thể hiểu và đồng tình với sự ngu dốt đê hèn của thế nhân, nhưng thế nhân không thể hiểu được trí tuệ và sự thương xót của họ.
Tất nhiên dù là Thiên Đế hay Phật Đà thì năng lực cũng có hạn, không phải chuyện gì họ cũng làm được. Còn suy nghĩ hào hùng như lấy thiên địa làm bàn cờ, chúng sinh là quân cơ chỉ là vọng tưởng “Hoàng đế dùng đòn gánh vàng” của người phàm mà thôi.
“Dù sao Thiên Đế cũng là truyền nhân của Phục Hy thị tộc! Kháng Long Hữu Hối.”
Thái Thượng Lão Quân đứng chắp tay, không biết vừa chợt nghĩ tới điều gì mà cơ thể đột nhiên trở nên vô cùng cao lớn, sắp chạm tới trời. Đột ngột ngự trị trên cả Đại Đạo, đứng trên một độ cao quan sát tất cả. Rồi đảo mắt cái lại quay về cơ thể cao bảy thước, là một lão đạo nhuốm đầy hơi thở nhân gian.
Vô cùng bình thường cũng vô cũng vĩ đại, vô cùng nhu nhược cũng vô cùng mạnh mẽ, không chuyện tốt nào không làm cũng không từ bất kỳ chuyện xấu nào. Hai cảnh giác khác biệt nhau hoàn toàn lại được thống nhất một cách hoàn hảo trên người hắn.
Phật Đà thở dài, nói:
“Lão sư lại tăng một bậc rồi! Nếu lão sư không tới gặp ta thì ta cũng phải tới tham kiến lão sư, rồi lại bị giáo huấn cho một trận.”
“Đạo vô chi cảnh, huyền vi ảo diệu, khó mà nhận dạng. Tiếc rằng ngươi chỉ cảm thấy hứng thú với chúng sinh thế gian, không nhìn thấy những gì ta chứng kiến. Trí tuệ với ngươi chỉ là thủ đoạn. Nếu ngươi có thể rời mắt khỏi chúng sinh, cùng quan sát thế giới này với ta thì ngươi chắc chắn có thể chiếm được càng nhiều trí tuệ hơn bây giờ.”
Thái Thượng Lão Quân vô cùng tiếc nuối.
“Với trí tuệ của lão sư tất nhiên không muốn câu nệ với phàm tục. Nhưng chúng ta cùng sinh tại một thế giới, hoa sen sinh ở trong bùn. Tâm sinh tướng, cảnh do tâm tạo ra, không có chúng sinh thì thế giới này chẳng có ý nghĩa gì. Chỉ cần ngươi và ta còn hiểu được nỗi khổ của chúng sinh thì vẫn sẽ mãi mã không được siêu thoát.”
“Xưa nay ta chưa bao giờ cãi lại được ngươi.”
“Người thiện khó phân biệt, kẻ tranh cãi không phải người thiện. Tin lời nói không tốt, nói tốt không tin. Không thiện không tốt, cũng chỉ như ta mà thôi.”
Ăn ý ở chỗ, qua hàng trăm vạn năm rồi vẫn không thể nhượng bộ được.
Trong lúc nói chuyện, đại kiếp thiên địa vẫn đang không ngừng tiến tới.