Hắc nhật chiếu sáng Ma thổ rộng lớn vô biên, tất cả núi non cỏ cây trên mặt đất bị bao phủ bởi một màu ảm đạm, giống như một viên pha lê màu đen xuyên thấu.

Nó là viên Ma Tâm do pháp tắc ngưng tụ thành, giao cho tất cả ma tộc. Theo bản chất, mỗi một Ma Tâm đều là Hắc Nhật Ma Tâm.

Truyền thuyết suy cho cùng vẫn phải thành sự thật.

Vào lúc này, Vầng Hắc Nhật xuất hiện một vòng sáng vàng. Tuy rằng ánh vàng rất mờ nhạt nhưng nó tạo thành từng vầng bóng mờ nhạt màu xanh lam.

Cực Lạc Tịnh thổ và Ma Vực Ma thổ thuộc về Thiên đường Kỳ Lân do Nguyên Thủy Kỳ Lân biến thành, sau đó bị Ngã Phật Như Lai dùng năng lực khó tin tách thành hai giới.

Nhưng khi nam nhân mang huyết thống Kỳ Lân giáng lâm, cùng mang theo Liên trì ở Đại Lôi Âm Tự tới đây thì hai thế giới đã bắt đầu tiếp cận, pháp tắc đan xen, dung hợp vào nhau.

Ánh sáng tới từ chốn Cực Lạc xa xôi khiến vô số ma tộc phải si mê ngước đầu lên nhìn, quên cả việc phải nhìn xung quanh. Trong từng đôi mắt đen nhánh ánh lên một vòng ánh vàng.

Ma Vực trầm luân trong bóng đêm hàng ngàn tỉ năm cuối cùng cũng nghênh đón ánh rạng đông đầu tiên. Người chưa bao giờ bị vây hãm trong bóng tối sẽ không biết ánh sáng quý giá nhường nào, khiến cho mỗi một khoả Ma Tâm đều phủ lên một chút tia sáng.

Lúc này người thì run người vì sung sướng, người thì mừng phát khóc, không ai có thể kiềm chế được, sung sướng như phi thăng lên trời.

Ma thổ chưa bao giờ ngập tràn hi vọng và yên vui như vậy. Khiến người ta say đắm hơn bất kỳ thứ rượu ngon nào trên đời.

Bình thường ma tộc thích nhất mấy trò như: Giết chóc, ngược đãi, lừa dối, phản bội... Giờ không là gì so với niềm sung sướng lúc này, không có ý nghĩa gì cả.

Nhưng ý nghĩa sống sót vừa manh nha đã bị phủ định ngay lập tức, cảm xúc đau khổ sâu trong xương tủy điên cuồng xông lên, khó chịu hơn bất kỳ loại cực hình nào trên đời.

Một cảm giác khó chịu tràn đầy xấu hổ, hối hận, trống vắng, tuyệt vọng... Tựa như bị đánh thẳng xuống Địa Ngục!

"Người chưa từng thấy ánh sáng còn có thể chịu đựng được bóng tối dễ dàng. Trong lòng chưa từng ấp ủ hi vọng sẽ không cảm thấy tuyệt vọng."

Giọng nói khe khẽ của một nữ nhân vang lên, tiếng nhỏ như tiếng tê minh của xà tựa như đang nguyền rủa và chúc phúc cho chúng sinh:

"Mong rằng các ngươi sẽ thích vận mệnh như này."

Nàng ta đã dâng tế phẩm tươi sống nhất lên cho Thiên Ma, đó là một con mãnh hổ cao ngạo.

Sau đó cúi thấp đầu xuống nở nụ cười dịu dàng:

"Còn phải cảm ơn ngươi nữa."

Nàng ta ôm một đứa trẻ sơ sinh trong lòng, nó đang ngủ say sưa không hề bị ảnh hưởng bởi những biến hóa bên ngoài, trong lồng ngực không xuất hiện Ma Tâm. Quanh người nó được bao phủ bởi ánh sáng thánh khiết, ma khí cuồn cuộn bên ngoài không thể thâm nhập vào được, nó mang theo cảm giác sạch sẽ tới khó tin.

Nó là con của Cửu Anh, là đứa con Tà Thần, cũng là đứa con nhân loại. Hắn yếu đuối không thể tự sinh tồn, nhưng lại có thể làm những chuyện Ma Thần không làm được: Đó là khiến đầu mãnh hổ cao ngạo kia cam tâm tình nguyện đi lên tế đàn.

Rồi chợt nhớ tới ai đó từng hét lên:

"Mau, mau cứu bọn nhỏ!"

Một sức mạnh thần bí đứng phía trước bảo vệ hắn, bảo vệ tất cả những đứa trẻ sơ sinh ở Ma Vực, giúp chúng có thể bình yên ngủ ngon, thoát khỏi vận mệnh của một ma tộc.

Nữ nhân thở dài:

"Ngươi đúng là một đứa bé may mắn... May mắn hơn ta."

Cùng lúc đó tại Ma Giới rộng lớn, tất cả chúng sinh ở nơi này tựa như rơi vào đau khổ dày vò.

Khi nỗi đau khổ dày vò này lên tới mức cao nhất, tiếng cõi lòng đứt đoạn, tiếng Ma Tâm vỡ tan liên tục vang lên, tựa như tiếng động vang lên từ sâu trong Địa Ngục, không có tiếng nổ rõ ràng nhưng lại làm rung chuyển cả Ma Vực.

Khiến hàng trăm triệu Ma tộc trở nên điên cuồng, hoàn toàn Ma hóa hóa thành ma thú dữ tợn, không ngừng ngẩng cao đầu rú lên trước Hắc Nhật viền vàng. Tiếng rú đầy chán ghét và điên cuồng, căm thù như muốn cắn xé nuốt chửng.

Đó là ngọn nguồn của mọi thống khổ.

Trên đỉnh quần sơn, gió lớn rít gào hất tung mái tóc đỏ. Một nam nhân mở bừng hai mắt, nghiêng tai lắng nghe. Bông tuyết trong suốt bay rợp trời tựa như lưỡi đau cắt ngang da mặt hắn, khiến hắn hơi cảm thấy đau nhói.

Tại sao hắn lại ở đây? Tại sao hắn lại một thân một mình? Không ai biết, cũng không ai biết hắn tới một nơi cao như vậy để tìm kiếm thứ gì.

Tiểu Thiên Thế giới biến mất từ lâu, nó hòa thành một thể với Ma Vực. Nhưng cuộc giao chiến Thần Ma trong lòng chưa từng dừng lại một giây phút nào, ngược lại ngày càng trở nên kịch liệt. Lúc này, nó đã lên một tầm cao mới.

Chúng sinh ở Ma Vực đều ở trong lòng. Nỗi khổ của chúng sinh là nỗi khổ của ta.

Bên trong không phải Cửu Thiên Thần Phật đại từ đại bi, mà là quần Ma Vương. Không bố thí niềm vui hi vọng, hạnh phúc yên vui, cũng không hứa hẹn một thế giới Cực Lạc, kiếp sau hạnh phúc. Mà là bố những thống khổ, tuyệt vọng to lớn, chỉ hứa hẹn hủy diệt và tử vong.

Hắn nhếch khóe môi, dáng vẻ kiên định như tảng đá nhìn chăm chú vào hư không, mở rộng tâm can với bầu trời đầy tuyết.