Hắn lúc nào cũng vậy, càng đau khổ hắn càng kiên định; Càng giãy dụa hắn càng quyết tuyệt.
Đám ma thú kia không điên cuồn tấn công tất cả sinh vật sống ở xung quanh nữa, mà chúng ào ào lao về phía vùng hoang vu, tựa như một trận di cư lớn.
Ầm ầm ầm. Tiếng vạn thú chạy nhảy vang lên khiến mặt đất rung chuyển. Giống như tràng giang đại hải, nhưng mục đích cuối cùng của chúng không phải biển rộng, mà là bầu trời.
Bầy thú truy đuổi mặt trời, ngày đêm không ngưng nghỉ cho tới khi sức cùng lực kiệt mà chết.
Giống như thiêu thân lao đầu vào lửa, ít nhất còn được chết trong ngọn lửa, chọn mặt trời thì xa vời vợi, tới cùng vẫn không thể chạm tới. Được thiêu chết bên trong cũng là một hi vọng xa vời.
Nam nhân đột nhiên nở nụ cười đau khổ, nét mặt ngày càng trở nên dữ tợn, răng nanh đột nhiên mọc dài ra như ma thú. Hắn ngửa đầu lên trời thét dài một hơi.
"Tại sao, tại sao phải tham "Cực Lạc" như vậy, tại sao lại không tiếc tạo ra Ma thổ?"
Tiếng chất vấn của hắn đâm thủng Thiên Ma, chấn động pháp tắc, đi thẳng tới chốn Cực Lạc. Vang vọng trong điện phủ của một miếu điện, chấn động từng pho tượng Thần Phật, nhưng không một ai đáp lời hắn.
Hắn không cần câu trả lời, cái hắn cần là chiến tranh, bốc lên ngọn lửa chiến tranh cho tới khi Ma thổ và Tịnh thổ dung hợp lại. Tới lúc đó sẽ không bao giờ còn sự thống khổ nữa. Tất nhiên cũng sẽ không còn niềm vui vĩnh hằng nữa.
Một đời người, suy cho cùng vẫn phải có nửa nọ nửa kia, phải không?
Thế nhưng tại sao? Tại sao hắn không hề cảm nhận được niềm sung sướng bên trong. Không phải hắn đã thành Thần rồi ư? Trải qua hàng vạn đau khổ, hắn chưa bao giờ cách Cửu Thiên gần như bây giờ. Ếch đã nhảy ra khỏi miệng giếng, cuối cùng cũng biến thành tinh tú.
Khi hắn đạt tới Luyện Thần Phản Hư, nắm được thiên địa pháp tắc, quán triệt đồng thời ý chí của cả Tịnh thổ và Ma thổ.
Các loại biến hóa đạt tới độ cao lớn chưa từng có. Dù là Ngưu Ma, Hổ Ma hay là Phượng Hoàng, Linh Quy thì mỗi cái đều đã thông suốt. Kỳ Lân Biến thì càng khỏi phải bàn, nó sinh ra vì thế giới này, không có bất kỳ trở ngại nào cả.
Chỉ còn lại Viên Ma rơi vào tình trạng uể oải, lòng tràn ngập đau khổ rầu rĩ không vui.
Đó vốn là biến hóa mà hắn thích nhất, quá trình tu luyện đơn giản nhất, tự do tự tại không bị ràng buộc.
Nếu bây giờ đã lựa chọn gánh vác số mệnh thì sẽ rất khó hoàn thành việc tự do tự tại, chỉ có thể cô đơn ngồi lại trên đỉnh ngọn núi này lắng nghe các tinh tú và những bông tuyết kêu khóc, lẳng lặng chịu đựng đau khổ của mọi chúng sinh ở Ma Vực, che chở cho tất cả nhân loại. Cho dù tất cả nỗi oán hận cô đọng qua hàng ngàn hàng vạn năm đang cuồn cuộn như biển sâu rộng lớn trong lòng.
Lúc này, một người không bao giờ muốn quay đầu nhìn lại như hắn cũng phải quay đầu lại nhìn.
Quỳnh Chi, Như Tâm, Dư Tử Kiếm... Mã Lục Đại Vương, Hoa Thừa Tán, Đại Dung Thụ Vương...
Những cái tên đã lâu không gặp, những bóng người quen thuộc đột nhiên trở nên sống động, tựa như chưa mất đi màu sắc bao giờ.
Khóe miệng nhếch lên tạo thành nụ cười, vậy thì đó sẽ là một con đường rất dài, từ thôn núi xa xôi, một thiếu niên chăn trâu đi dọc theo đường núi gập ghềnh, thường phải vượt qua mọi chông gai, leo lên vách đá, phóng qua vực sâu cho tới khi leo lên được đỉnh núi này, trở thành Ma Thần Vương.
Suốt đoạn đường đã đi, tuy trải qua rất nhiều gian nan hiểm trở, nhưng cũng giúp hắn nhận thức được nhiều cảnh tượng tráng lệ hơn, khiến hắn không bao giờ phải cảm thấy hối hận.
Bây giờ tạm nghỉ chân, nhớ lại những năm tháng thật lâu về trước, buông thả tâm trạng căng thẳng một hồi.
Quần tinh trên trời chợt lóe, mỗi một vì sao là một thế giới, trong đó có một vì sao thuộc về hắn.
Khi Ma Vực thống nhất, bố cục của thế giới đã tiến lên một bước, tốc độ chảy của thời gian ngày càng chậm lại.
Tuy rằng Ngũ châu thế giới đã mở rộng không biết bao nhiêu lần, đủ để chứa đựng những tu hành giả vượt qua lượt Thiên Kiếp thứ năm. Nhưng vẫn thua xa so với Ma Vực.
Khi hắn đứng ở Ma Vực nhìn về phía Ngũ châu thế giới, tốc độ tựa như được bấm nhanh hơn.
Lúc này, cảnh mặt trời mọc và lặn xuống hàng ngày thay đổi liên tục.
"Nếu lên Cửu Trùng Thiên, chỉ sợ rằng cuộc đời của một phàm nhân chỉ nhanh như một cái chớp mắt."
Hắn ghi nhớ trong lòng, tập trung tinh thần, dòng chảy lập tức chậm lại, tốc độ mặc trời mọc và lặn khôi phục như bình thường, mây trắng từ từ thay hình đổi dạng. Trong đầu xuất hiện hàng nghìn suy nghĩ, tất cả không thể nhanh bằng ý nghĩ trong đầu được.
"Ha, phú quý không hồi hương, tựa như cẩm y dạ hành."
Tuy rằng đã bị khinh thường là vượn đội mũ quan.
Viên Ma lập tức tỉnh lại, sốt ruột vò đầu bứt tai. Không phải nó chỉ là một con khỉ thôi sao?
Từng suy nghĩ nhảy ra khỏi Ma Vực, quay về Ngũ châu thế giới, đó là nơi nó được sinh ra.
"Các bằng hữu, ta đã quay lại!"