Khi Phệ Không Thú với cái tên Thâm Lam không ngừng ngao du, chiếm đoạt trong hư không thì Ngũ châu thế giới cũng liên tục khuếch trương theo. Gần như một giây mỗi phút đều có một vùng đất mới, đại dương và bầu trời được sinh ra. Theo đó xuất hiện những động thực vật muôn hình vạn trạng và thổ dân tại những vùng đất đó.
Ban đầu còn cần Thần của thế giới đó, vốn là Lý Thanh Sơn bắt đầu phân chia một lượt: Động vật là ở Yên thú đại lục, nhân loại thì ở trung tâm đại lục, còn những chủng tộc nắm giữ huyết thống đặc biệt thì được đặt ơ dị nhân đại lục (Họ luôn tự xưng là Thần nhân đại lục).
Sau đó, ý chí của hắn dần chuyển hóa thành một phần của ý chí thế giới, pháp tắc thế gới sẽ tự động phân chia tất cả sinh linh, tựa như cách vận chuyển của Lục Đạo Luân Hồi.
Những cư dân bản địa đột nhiên mất quê hương của mình, tính cách sẽ thay đổi một trời một vực.
Nhóm tu hành giả tới từ các thế giới cho rằng Ngũ châu thế giới là Thiên Đường. Vì nơi này không những có linh khí thiên địa nồng nặc mà còn có thể chứa được những tu hành giả cao cấp hơn, không cần phải mạo hiểm trải qua Thiên Kiếp phi thăng.
Quan trọng nhất là bên trong Thiên Thư Lâu cất giữ tích lũy hơn triệu năm của Vạn Tượng Tông ở Nhân Gian Đạo. Nay đã bị Lý Thanh Sơn chiếm lấy toàn bộ, bao gồm cả Vạn Tượng Thiên Thư quan trọng nhất. Bây giờ không phải thế giới hay tông môn nào có thể so sánh được.
Tất nhiên là mở ra cho toàn bộ mọi người, ngay cả phàm nhân cũng có thể tới đó đi dạo một vòng, vừa hay có thể khiến những tu hành giả mừng rỡ như điên, hoàn toàn quên mất cảm xúc phẫn nộ khi thế giới bị hủy diệt. Với tu hành giả, không thứ gì quan trọng hơn tu vi của bản thân. Thế giới này vốn là nơi họ muốn thoát khỏi, bây giờ có thể coi là đã phi thăng.
Nhưng tâm trạng của nhóm phàm nhân lại phức tạp hơn nhiều, dù sao tất cả tài sản của họ cũng đột nhiên biến mất. Tuy rằng dưới sự sắp xếp của Thiên Hạ hội, họ đã được phân cho một phần điền sản mới, mà nó còn rộng lớn màu mỡ hơn cái cũ, nhưng vẫn không thể tránh được cảm xúc buồn phiền khi phải xa xứ.
Tuy nhiên chẳng có gì phải oán hận cả, bởi vì tất cả đất đai đều được phân chia theo đầu người. Gần như là không đánh mà thắng, trở thành cường hào được phân ruộng đất.
Dù ở thế giới nào, phần lớn đều là "Kẻ giàu ít, kẻ nghèo thì nhiều", hoặc "Kẻ giàu đất đai trù phú, kẻ nghèo không có tấc đất cắm dùi". Bây giờ đột nhiên được phát tấm thẻ người giàu, đa phần mọi người tỏ ra ổn định, cảm thấy rất vui, Thiên Hạ hội trở thành cứu tinh của họ.
Phần lớn phàm nhân thấy hài lòng, những tu hành giả cao cấp cảm thấy hài lòng, vậy thì những kẻ đứng giữa kia có vui hay không có vẻ không còn quan trọng.
Tuy nhiên dù phẫn hận hay buồn bực đều nhanh chóng tan biến. So với tu hành giả con trường sinh là đích đến, thì cuộc đời của phàm nhân thực sự quá ngắn. Cuộc đời ngắn ngủi, đất khách cũng được coi là cố hương.
Giữa đồng ruộng, khói bếp lượn lờ, ruộng lúa mạch màu vàng óng ả, đám trẻ để chân trần chạy nhảy đùa nghịch khắp nơi. Chúng không hiểu về buồn vui, nhưng sâu trong thâm tâm đều muốn trở thành tu hành giả.
Những câu chuyện chu du ra khỏi nơi hương dã đa phần nghe từ miệng đám người kể chuyện Vân Hư Xã, họ miêu tả cho chúng về một giấc mơ đẹp đẽ. Nói cho chúng biết rằng chỉ cần chúng nỗ lực thì khi lớn, chúng có thể trở thành một tu hành giả. Đó chính là hứa hẹn của Hiệp vương Lý Thanh Sơn vĩ đại.
Một nông phu đứng từ xa nhìn thấy cảnh này thì mỉm cười vui mừng, trong mắt chợt lóe lên cảm xúc kỳ lạ, thầm nghĩ trong đầu:
"Có lẽ hồi bé hắn từng trải qua rất nhiều chèn ép, vậy nên mới quyết tâm tới mức này."
Suy nghĩ chợt lóe lên trong đầu, lại không dám nghĩ quá nhiều, bởi vì phỉ báng một vị Thần của thế giới không phải chuyện hay ho gì. Cho dù người đó từng là đồng hương, nhưng không có giao tình sâu đậm gì, vả lại còn là một người bạn cũ không thể nhớ tới nữa.
Hắn thản nhiên cất bước đi trong đồng lúa vàng óng, bàn tay thô ráp vuốt chòm râu, dịu dàng như xoa đầu đứa con của mình.
"Hừm, năm nay là một năm được mùa!"
Hắn không phải một nông phu bình thường, mà là một tu hành giả tới từ nông gia, hiện đã vượt qua lượt Thiên Kiếp thứ ba, có thể tự xưng là Đại tông sư. Phóng mắt nhìn khắp Ngũ châu thế giới, người tới được cảnh giới này chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Trong bách gia, nhà nông vốn dĩ tu hành chậm nhất, thường những ai không có thiên phú gì mới chọn nông gia. Vì vậy hắn thực sự có thể coi là một thiên tài.
Lần đầu được gọi như vậy, sau khi ngạc nhiên, hắn bật cười thật lâu.
Khi được gọi là thiên tài, người đó mới chỉ là một thiếu niên chăn trâu trong thôn. Lúc đó là hắn chính là thiên tài đứng đầu trong thôn, không những là con trưởng nhà trưởng thôn, mà con được Thiết Quyền môn chủ nhìn trúng, thu nhận làm đệ tử quan môn, không biết đã từng oai phong lẫm liệt cỡ nào.
Ây, khi đó vị kia vẫn chỉ là một thằng nhóc chăn trâu mà thôi!