Đại Thánh Truyện(Dịch)

Chương 3118. Tránh Chọc Giận Vị Đó

Đã vậy tính tình còn quái gở, hay xưng hô nói năng quái dị, từng xui xẻo bị quỷ bám thân phải để bà cốt chữa trị mới tốt hơn nhiều. Nhưng vẫn là kẻ độc lai độc vãng như cũ, lại còn đột nhiên thích lẩm bẩm một mình, nói chuyện kiêu ngạo. Ai cũng cho rằng cả đời của người này sẽ rất khó tìm vợ, có lẽ còn phải sống cô độc cả đời.

Giờ nhớ lại, tuy rằng người này bị huynh tẩu trong nhà bắt nạt, không phải không có nguyên nhân.

"Ây, tại sao ta cứ nghĩ lung tung mãi vậy?"

Từ lâu về trước hắn đã quyết tâm chôn sâu tất cả những ký ức này vào trong đáy lòng, không thổ lộ ra một chữ nào với bất kỳ ai, tránh chọc giận vị nào đó.

Tất nhiên hắn sợ dù có nói ra cũng không có mấy ai tin Hiệp Vương cũng có lúc chật vật như vậy. Ngoài mấy người bạn cũ ở Cửu Châu ra, đa phần ai cũng nghĩ người đó vừa sinh ra đã Chiến Thiên Đấu Địa, không chuyện gì không làm được!

Nhưng cái bí mật kiểu này càng cất giữ lâu lại càng không nhịn được mà suy nghĩ miên man, càng cảm thấy có tư vị. Thậm chí họ còn vì cái danh Anh kiệt đệ nhất Ngọa Ngưu thôn mà tỷ thí một trận kìa!

"Mà thôi, dù suy nghĩ thì cũng chẳng sao, kiểu gì hắn cũng không thể chú ý tới thế giới này mỗi giây mỗi phút được. Nếu không với tính cách của Lý Thanh Sơn, sao hắn có thể không triệu sấm đánh chết ta được?"

Khuôn mặt ngăm đen chất phác nở nụ cười thần bí, mang theo nét giảo hoạt của một nông dân.

"Đùng!"

Tiếng sấm phá vỡ chân trời, rơi vào mặt hắn khiến khuôn mặt vốn đã ngăm đen lại càng đen hơn. Nụ cười chợt cứng đờ.

Một giọng nói đột ngột vang lên sau lưng:

"Ồ? Lý Long, nếu như ngươi nói thì ta bị bắt nạt là vì đáng đời?"

Lý Long từ từ quay người lại, nhìn thấy Lý Thanh Sơn chống hai tay ngang eo đứng trong ruộng lúa đang xao động. Đầu ngón tay xuất hiện một đốm lửa đang nhìn đăm chiêu vào hắn.

Lý Long tỏ vẻ nghiêm túc, nói:

"Không thể nói vậy được! Là chuyện bất hạnh thuở nhỏ giúp Hiệp Vương ngài nhận rõ thế đạo bất công, quyết tâm muốn gặp chuyện bất bình rút đao tương trợ, trả lại một bầu trời sáng sủa."

"Nói hay lắm!"

Lý Thanh Sơn bật cười, nói:

"Ngẩng đầu nhìn lên không thấy Thần đâu, công đạo nằm trong luỡi đao!"

Hào khí xông thẳng lên trời tạo thành cảnh gió thổi mât vần, sóng lúa dập dờn.

Đây là cảm ngộ thời niên thiếu của hắn, bây giờ đi qua khắp Lục Đạo Luân Hồi, từng gặp Thần Tiên Phật Ma nhưng nghĩ đi nghĩ lại, vẫn chỉ có câu nói này.

Lý Long thở phào một hơi, thầm chảy một giọt mồ hôi lạnh, cũng coi như đã lừa đảo được rồi. Quả nhiên không thể nói xấu Thần thế giới, dù chỉ là nghĩ linh tinh trong đầu. Hắn đang cân nhắc có nên tìm Như Tâm đạo hữu xin một chén Vong Ưu để uống hay không.

Lý Thanh Sơn đột nhiên cúi đầu bật cười:

"Đồng hương, ngươi có bằng lòng giúp sức cho ta không?"

Đột nhiên nghe thấy Lý Thanh Sơn gọi "đồng hương", trái tim Lý Long run lên, không chút do dự vỗ mạnh vào lồng ngực:

"Tất nhiên rồi, Hiệp Vương đại nhân đã có lời dặn thì Lý Long sẽ không từ chối."

Ngài là Thần thế giới, trời đất bao la cũng không to bằng ngươi. Vậy mà lại nhớ được một tên nông phu cày ruộng như ta, sao có thể giúp ngươi được.

Lý Thanh Sơn mỉm cười:

"Tới Ma Vực đi!"

"Chuyện này thì..."

Lý Long á khẩu không nói được gì, khóc không ra nước mắt, nội tâm của vị đồng hương này thực sự quá nhỏ nhen. Nơi này không phải Cửu Châu thế giới, lấy đâu ra Ma Vực Ma Đồ chứ. Đã vậy ta chỉ là một nông phu cày ruộng, sao có thể đấu với những ma tộc hung tàn kia được, sẽ bị ăn tươi nuốt sống hoàn toàn mất. Chẳng khác nào lấy bánh bao thịt đi ném chó, một đi không trở lại. Cũng giống như chồn đi bắt gà con, một đi không trở lại. Hoặc là giống...

Trong lúc đang suy nghĩ lung tung thì bị Lý Thanh Sơn cắt đứt suy nghĩ:

"Này, bình thường không nghĩ ngươi lại là người suy nghĩ rất phong phú, ngạn ngữ dùng không ngừng chút nào đấy."

Lý Long không để tâm, nắm ống tay áo Lý Thanh Sơn rồi nói:

"Hiệp Vương, Thanh Sơn, Nhị Lang, trước giờ ta chưa bao giờ hại ngươi, ngươi không thể đối xử với ta như vậy được. Tuy rằng từng đánh một trận với ngươi, nhưng ta có đánh thắng đâu! Ngươi có nhớ không, lúc đó ngươi một mình giết tới tận Hắc Phong trại, ta đã quỳ gối cầu xin sự phụ rất lâu mới xin được binh tới cứu viện cho ngươi! Tốt xấu gì ngươi cũng phải niệm tình của ta một chút chứ."

Tuy rằng lúc đó hắn sợ Lý Thanh Sơn bị vây trong Hắc Phong trại thì Ngọa Ngưu thôn sẽ bị trả thù điên cuồng, nhưng sự việc không phải là giả. Có điều tới khi chạy tới, Hắc Phong trại đã bị Lý Thanh Sơn tiêu diệt sạch sẽ. Lúc đó Lý Thanh Sơn đang ngồi trước núi xác đang thiêu đốt, giờ nghĩ lại vẫn nhớ rất rõ ràng.

Lý Thanh Sơn lại bật cười, đó là tác phẩm hắn đắc ý nhất, cuộc chiến thành danh, thậm chí đó là trận chiến sung sướng hơn cả trận chém chết Ma Hoàng sau này nữa.

"Tiểu tử, ngươi thật biết cách nịnh hót!"

Lý Long xoa tay, nở nụ cười hàm hậu như một lão nông:

"Cái này sao có thể gọi là nịnh hót được, là lời nói thật lòng."

Lý Thanh Sơn thu lại nụ cười, bày ra vẻ mặt đoan chính:

"Yên tâm, ta mời ngươi tới Ma Vực không phải để hại ngươi, mà ta đang giúp ngươi."

"Lời này nghĩa là gì?"