Lý Long kinh ngạc, hắn biết rõ tính cách của Lý Thanh Sơn, có thù báo thù, thẳng thắn nhưng sẽ không bao giờ lươn lẹo mưu mô làm ra loại chuyện lừa gạt người khác.
Lý Thanh Sơn mỉm cười, nói:
"Có lẽ ngươi không biết, ta đã trở thành chủ của Ma Vực..."
Hắn cố tình tới tìm Lý Long, không phải vì nghe được mấy câu phỉ báng mình, hoặc là tới để nhớ về quá khứ.
Lúc này trời chiều ngả về tây, ráng đỏ rợp trời, trên cánh đồng tới mùa gặt có một vị Vương giả và nông phu đang nói chuyện với nhau.
Có câu nói "dân lấy ăn là trời", tất cả chúng sinh từ các thế giới tới nơi này đều chỉ cần có một miếng ăn thì họ sẽ không oán hận nhiều nữa. Thậm chí chỉ cần được ăn no, họ sẽ đội ơn đội đức với hắn.
Mà Ma tộc cũng cần phải ăn cơm, không những Ma tộc bình thường, mà ở thế giới cao đẳng như Ma Vực, ngay cả Ma Vương Ma Đế cũng không thể cắt đứt những bữa ăn hàng ngày, vì họ không dựa vào ma khí để sinh tồn hoàn toàn.
Thế giới càng cao cấp thì hạn chế với tu hành giả càng lớn. Lúc Lý Thanh Sơn vừa tới Nhân Gian Đạo, hắn nhanh chóng cảm thấy đói bụng, đạo lý cũng giống nhau.
Nhóm Ma Vương Ma Đế không cần lo tới chuyện ăn uống, còn nhóm Ma tộc thì không may mắn được như vậy. Một khi mất đi khởi nguồn thức ăn thì họ chỉ còn cách tự giết hại lẫn nhau, lấy người làm thức ăn. Trong hoàn cảnh nghiêm khắc này, dù có là thế giới bình thường cũng không thể nào sinh ra được hạng người lương thiện.
Chốn Cực Lạc cướp đi tất cả sinh cơ của Ma Vực, đồng thời đã chặt đứt luôn cả thiện tâm của Ma tộc. Ma Vực xâm lấn ba ngàn thế giới, mục tiêu rất lớn là kiếm ăn. Nếu không chỉ dựa vào Ma thổ cằn cỗi này, căn bản không thể nuôi được nhiều Ma tộc như thế.
Vì vậy thân là Ma Thần Vương, sau khi thống nhất Ma Vực xong điều đầu tiên Lý Thanh Sơn làm không phải là triệu tập mười hai vị Ma Thần hoạch định kế hoạch chinh phạt Thiên Cung, mà là muốn giải quyết vấn đề cơm ăn của Ma tộc.
Nếu không giải quyết vấn đề này thì có chiến lược nào cũng giống như không nước không nguồn cây không cội. Mà đã không có trăm triệu Ma tộc chống đỡ đánh trận thì những Ma Thần như bọn họ phải ngăn cản Chư Thiên Thần Phật thế nào?
Lý Thanh Sơn nheo mắt nhìn về phía chân trời, một vệt hồng quang chợt lóe lên trong mắt hắn.
Nếu hắn đoán không làm thì chẳng bao lâu sau, tất cả thế giới từ lớn đến nhỏ do Ma Vực khống chế sẽ gặp một cuộc phản công toàn diệt, thậm chí là hủy diệt toàn bộ. Còn Ma Vực sẽ mất đi phần lớn lương thực khởi nguồn.
Chắc chắn sẽ tạo thành nạn đói cực lớn bao phủ toàn bộ Ma Vực, những Ma tộc chết trong nạn đói e rằng còn nhiều hơn hàng trăm trận chiến, Ma Vực sẽ rơi vào cuộc náo loạn lâu dài cho tới khi nhân khẩu giảm tới tận cùng, có lẽ chỉ còn lại một phần mười, hoặc cũng có thể là một phần trăm bây giờ. Những Ma tộc may mắn còn sống sót sẽ ngày càng tàn bạo hung ác, không thể khôi phục "Nhân tính được nữa".
Bức màn chiến tranh đã được vén lên, ngọn lửa chiến tranh bùng lên ở vô số thế giới, làm rung chuyển các khoả tinh thần trên cao.
So ra, trận chiến tranh từng làm rúng động Nhân Gian Đạo và Ma Vực chỉ là trò trẻ con mà thôi.
Điều may mắn duy nhất đó là khi Ma thổ và Tịnh thổ không ngừng tới gần, Ma Vực sẽ dần khôi phục sinh cơ, không còn là nơi hoang vu cằn cỗi nữa. Chỉ còn cách nghĩ biện pháp khôi phục sinh sản, tự cung tự cấp thì mới chống đỡ được trận chiến dài dằng dặc sắp tới, cho tới khi Tịnh thổ Cực Lạc hoàn toàn giáng lâm.
"Vậy nên Ma Vực đang cần một nhân tài như ngươi!"
Ánh mắt của Lý Thanh Sơn rất tha thiết, tu vi của Lý Long cùng lắm mới tới lượt Thiên Kiếp thứ ba, thực sự không đáng nhắc tới, chỉ ngang với một Ma Vương. Mà ở Ma Vực có không biết bao Ma Vương, sợ rằng chỉ một trong số đó thôi cũng giỏi đánh đấm hơn hắn. Còn ở Ngũ châu thế giới này, người lợi hại hơn hắn cũng đếm không xuể.
Nhưng giá trị hắn mang lại không phải Ma Vương hay tu sĩ nào có thể sánh được, mấu chốt ở đây là đạo lộ của hắn.
Nông gia, là một tiểu gia được coi là hạng bét trong Bách gia, nhưng nó lại là căn nguyên của tất cả. Gieo trăm lúa, đủ áo cơm; đổi mất mùa đói kém, cứu nạn hoang. Từ xưa tới nay canh tác và chiến tranh là một thể, không canh tác thì không đủ để đấu.
Lương thực là gốc rễ của dân, giống như dân là gốc rễ của một nước, một nước là gốc rễ của quân vậy.
Thị tộc của hắn cũng gọi là Thần Nông.
Lý Long chấn động, vị đang đứng trước mặt hắn giờ đây đã là một vị Thần Linh thực sự. Tiểu tử nghèo hèn chỉ có một con Thanh Ngưu ngày xưa giờ đã trở thành người thống trị Ma Vực vô biên.
Lý Thanh Sơn lắng nghe được suy nghĩ trong đầu của Lý Long thì thở dài, hắn tình nguyện không có được Ma Vực vô biên, chỉ cần tìm lại được Thanh Ngưu.