Phía trước nàng bày hai con rối, một con được dùng vải bố màu đen may chắp vá thành, đầu nghiêng ngả, bên trong nhồi một chút lông. Thoạt nhìn trông giống một con trâu đen kiêu ngạo, nhưng chân may rất mập, gần như không có cổ, trên sừng còn được may tỉ mỉ dòng chữ Bắc Nguyệt, cũng chính là Đại Hắc trong miệng nàng.
"Đúng đúng, chủ nhân Huyền Nguyệt nói đúng meo!"
Đại Hắc gật đầu, giọng nói phát ra từ miệng nàng, cố ép khàn cổ để tự nói.
"Giờ ta đã hoàn toàn tự do, là tự do đó, ngươi có hiểu ý này không?"
Vẻ mặt Huyền Nguyệt say mê, tựa như trở lại sơn mạch xa xôi, ngóng đầu nhìn về Long Châu tựa như đang dạy bảo một con yêu quái ở nông thôn nào đó.
"Ta không hiểu, đó là cái gì, có ăn được không?"
Đại Hắc lại lắc đầu, ra vẻ không hiểu.
"Ha ha, thật ngu ngốc! Tự do là thứ tốt nhất trên đời này."
"Cả ngươi nữa Tiểu Bạch, tuy rằng ngươi đâm ta một kiếm nhưng ta không trách ngươi, ai bảo ngươi ngốc như vậy chứ."
Con rối còn lại hình người, nhưng lại dùng gỗ điêu khắc, đó là một bộ xương nhỏ, trong tay còn cầm một thanh kiếm nhỏ màu trắng, vẻ mặt điêu khắc có hơi ngơ ngác. Ngoài miệng thì nói không trách, nhưng mặt mặt xinh đẹp thì cau có mãi.
"Ôi ôi, lại rạn chỉ rồi! Tại ngươi đó, lúc gật đầu lúc lắc đầu, không rạn chỉ mới là lạ!"
Nàng luống cuống tìm kim chỉ, sau đó đột nhiên bấm ngón tay tính toán:
"Chờ chút, giờ chắc đã tới lúc rồi. Thôi nha Đại Hắc, chờ ta về sẽ khâu bù lại cho ngươi, giờ ngươi và Tiểu Bạch phải ngoan ngoãn trông nhà, chủ nhân phải đi tìm cái ăn rồi!"
Nàng vỗ đầu hai con rối, sau đó bỏ kim chỉ sang một bên mềm mại nhảy một cái, biến mất tích.
Không có yêu khí của nàng chống đỡ, Đại Hắc lập tức ngã xuống đất, đột ngột vang lên tiếng cười nhạo.
Trăng treo giữa bầu trời, rất đẹp, tựa như một chiếc khay bạc đang tỏa ra ánh sáng lành lạnh, nhưng dường như bây giờ nó đã to ra thêm một vòng.
Giữa quần sơn, nàng ngồi thẳng lưng trên một gò núi nhỏ trọc lóc ngửa đầu lên nhìn vầng trăng sáng, con ngươi lúc co lúc giãn giống như hai quả hạnh nhân.
Nơi này rất gần động phủ của nàng, ngọn núi này không phải nơi linh sơn bảo địa gì, mãi về sau nàng mới phát hiện ra một bí mật...
Khi mặt trăng treo giữa trời, linh khí sẽ ngày càng nồng đậm, gần như dùng mắt trần cũng có thể thấy được. Ánh trắng tựa như chất chồng từng lớp trên gò núi nhỏ, chẳng mấy chốc quanh người nàng đã được bao phủ trong từng tầng ánh sáng, đặc biệt dễ thấy giữa quần sơn.
Nàng phun ra nuốt vào linh khí nồng đậm, hai mắt híp lại cong như hai mặt trăng lưỡi liềm.
Đúng lúc này, một luồng yêu khí bùng lên, từ phía đông nhanh chóng lao tới.
Ầm ầm ầm, quần sơn chập chờn, mặt đất rung chuyển làm những cây gỗ lớn nghiêng ngả.
Một con gấu đen to lớn như một ngọn núi nhỏ bước ra từ quần sơn, những cây gỗ lớn chọc trời đổ rạp như cỏ dại dưới chân. Rõ ràng đây chính là một Yêu Đế đã vượt qua lượt Thiên Kiếp thứ tư, đôi mắt gấu như đèn pha nhìn chằm chằm vào gò núi nhỏ này, lòng sướng rơn:
"Chính là cái này, lời đồn không sai!"
Nhưng không hề nhìn Huyền Nguyệt đang ngồi thẳng lưng trên đó.
"Con gấu xấu xí kia cút ngay, đây là địa bàn của ta!"
Huyền Nguyệt dựng thẳng đuổi, xù lông nhe răng nhếch miệng, tiếng gầm gừ uy hiếp vang lên từ cổ họng nhưng lại chẳng có bao nhiêu lực uy hiếp với con Hắc Hùng cao lớn trước mặt.
Hắc Hùng Yêu Đế hơi giật mình, không ngờ nàng ta lại dám không trốn đi. Tuy rằng đã biết phạm vi mấy trăm dặm quanh núi thuộc về con mèo lẳng lơ này, nhưng hắn không đặt Yêu Vương trong mắt.
"Ha ha, từ nay về sau toàn bộ chỗ này thuộc về ta, nếu ngươi chịu thần phục thì ta sẽ tạm tha..."
Hắn ta đang nói thì dừng chân, không phải vì nàng, hắn ta ngẩng cái đầu lớn của mình nhìn lên trời. Ở phía chân trời xuất hiện từng luồng yêu khí rất mạnh, mục tiêu chính là gò núi nhỏ này, chúng đang gào thét lao về đây.
Đó chính là Hắc Lân Cự Mãng đang cưỡi mây đạp gió lao tới, cũng có cả Phi Hạc cánh rộng rợp trời... Toàn là những yêu thú yêu quái tiếng tăm lừng lẫy. Tất cả đều là Yêu Đế, ngoài nàng ra, nhưng Yêu Vương bình thường đều không dám tới gần phạm vi ngàn dặm.
Hắc Hùng Yêu Đế rùng mình, thầm nghĩ:
"Muốn độc chiếm Đế Lưu Tương quả nhiên không hề dễ chút nào!"
Đế Lưu Tương là hiện tượng linh khí nồng nặc mà chỉ Đại thế giới mới có.
Tới nửa đêm, ánh trăng sẽ tụ lại rồi chiếu xuống giữa trời. Lợi ích nhận lại rất khó tin, ngay cả cây cỏ bình thường có có thể trở thành tinh quái.
Nhưng điều kiện để Đế Lưu Tương giáng xuống rất hà khắc, không những cần có thiên thời mà còn cần phải có địa lợi. Cần phải có một loại Từ Thạch gọi là Lục Thu Thạch mới có thể hút được cảm ứng thiên địa, thu hút linh khí hội tụ khiến Đế Lưu Tương rơi xuống.
Gò núi nhỏ dưới mông Huyền Nguyệt chính là một khoả Lục Thu Thạch, lại còn vừa hay ở trong lãnh địa của nàng.
Nhưng mà thất phu vô tội, hoài bích kỳ tội.