Lúc này dẫn tới bầy Yêu tụ tập bao vây xung quanh, ánh mắt nhìn đăm đăm vào gò núi nhỏ này.
Ngũ châu thế giới lên cấp có thể chứa được những tồn tại đã tới lượt Thiên Kiếp thứ năm lúc còn yếu, mà tốc độ tu hành của Yêu tộc lại chậm hơn nhiều so với nhân loại, vậy nên đại lục Yêu thú này vẫn chưa có Yêu Hoàng xuất thế.
Dù về căn cơ, huyết thống hay là thiên ý thì Huyền Nguyệt đều cao hơn Lý Long rất nhiều, nhưng bây giờ mới lên tới được lượt Thiên Kiếp thứ ba. Cách thức tu hành của Yêu tộc đã được quyết định trước, nhưng muốn tu vi tăng nhanh như gió thì cần phải có phúc duyên rất lớn.
Đế Lưu Tương chính là phúc duyên này, ai có được thì có thể trở thành Yêu Hoàng trước, biến toàn bộ đại lục Yêu thú thành bãi sẵn của mình, khiến tất cả Yêu tộc cúi đầu xưng thần, trở thành kẻ đứng đầu thiên hạ.
Vì thế trận tranh kiếp Đế Lưu Tương của bầy Yêu là điều bắt buộc.
Yêu tộc không thích nói chuyện giao lưu như nhân loại, đã vậy giữa họ từng xảy ra vô số trận tranh cướp địa bàn nên đã kết vô số thù oán, càng không có khả năng đàm phán với nhau. Chỉ còn cách dùng phương thức giao lưu nguyên thủy nhất, thắng ở lại, thua cút đi.
Tuy nhiên ai cũng sợ có kẻ bên ngoài ngư ông đắc lợi nên không ai dám ra tay trước. Từng luồng yêu khí khổng lồ va chạm, giao phong kịch liệt không ngừng.
Minh nguyệt treo trên cao, ánh trăng ngày càng sáng tỏ. Thân hình khổng lồ của bầy thú đan xen, bao phủ cả thân hình nhỏ bé của nàng.
"Các ngươi cút hết đi, nơi này là chỗ Đại Hắc cho ta!"
Huyền Nguyệt lớn tiếng mắng.
Từng đôi mắt lia về phía này, nàng co người lại, cảm thấy áp lực nặng nề. Sau đó lại kiêu ngạo ưỡn ngực lên.
Hắc Hùng Yêu Đế quát:
"Con mèo nhỏ nhà ngươi không sợ chết à?"
Dám làm ồn trước mặt một đám Yêu Đế, chờ lát nữa xảy ra đại chiến, chỉ dư âm thôi cũng đủ lấy cái mạng nhỏ này.
"Meo, ta thấy ngươi mới là đồ không sợ chết. Ngươi có biết Đại Hắc nhà ta hung dữ thế nào không? Nói ra sợ hù chết ngươi, meo, đại danh của hắn là Bắc Nguyệt, gừ!"
"Bắc Nguyệt là vật gì? Bảo hắn cút ra đây, ta đập một phát chết!"
Phi Hạc Yêu Đế tựa như vừa nhớ ra điều gì, thất kinh hỏi:
"Chờ chút, ngươi có quan hệ gì với Lý Thanh Sơn?"
Hắn vốn là một trong Thập phương Yêu Vương của Cửu Châu... Vân Ảnh Hạc Vương của Vân Châu, tu vi đã đạt tới đỉnh lượt Thiên Kiếp thứ ba từ lâu, có điều khó độ qua được Thiên Kiếp để phi thăng nên vẫn dừng lại ở cảnh giới Yêu Vương. Khi Ngũ châu thế giới lên chức, hắn thuận thế vượt qua được lượt Thiên Kiếp thứ tư, tuy nhiên hắn vẫn chưa quên cái tên Bắc Nguyệt.
Quần Yêu rùng mình sợ hãi, có lẽ họ không nhớ rõ, hoặc chưa từng nghe nói cái danh Bắc Nguyệt Yêu Vương, nhưng lại không thể không biết cái tên Lý Thanh Sơn. Đó chính là chúa tể thế giới này, tuy rằng sau khi ngồi Côn Bằng rời đi đã gần như không thấy tin tức gì, nhưng vẫn là một người khiến ai ai cũng khiếp sợ.
"Hắn là sủng vật của ta, khà khà, đã sợ chưa!"
Huyền Nguyệt chống eo tự đắc nói.
Quần Yêu quay sang nhìn nhau, sau đó bật cười, tiếng cười vang vọng trong quần sơn.
Hắc Hùng Yêu Đế cười rơi nước mắt, nói:
"Ngươi nói Lý Thanh Sơn là sủng vật của ngươi! Ha ha, xem ra hắn ta thực sự đã rời khỏi thế giới này rồi, nếu không sao ngươi vẫn còn mạng chứ!"
"Hắn chưa rời đi, hắn vẫn luôn ở đây, ta có thể cảm nhận được, các ngươi không hiểu gì cả!"
Huyền Nguyệt tức đỏ mặt, bực bội nói:
"Không được cười!"
Tiếng cười đột ngột im bặt.
Quần Yêu trợn to mắt, một bóng người xuất hiện sau lưng nàng, không một ai nhìn thấy hắn xuất hiện thế nào, thậm chí là xuất hiện lúc nào.
Hắn đang mỉm cười làm lộ răng nanh, tóc đỏ con ngươi đỏ, sừng cong cong như trăng lưỡi liềm, giống y trong truyền thuyết.
Từ xưa tới nay, nơi đây là lãnh địa của hổ.
Không khí như cô đọng, bầu không khí kì dị khiến tất cả Yêu Đế sợ hãi, cứng đờ người không thể cử động.
Lúc này linh quang đã chồng chất cao mấy trượng trên gò núi, đột nhiên dâng lên tận trời, va chạm với ánh trăng rồi ngưng tụ thành một vầng linh quang hình bầu dục. Nó rủ xuống từ mặt trăng, đó chính là Đế Lưu Tương đã kết thành. Nhưng bây giờ không có Yêu Đế nào dám bước lên trước.
Mí mắt Huyền Nguyệt giật giật, sao đột nhiên mệnh lệnh của nàng lại có tác dụng như vậy:
"Hừ, giờ biết sợ chưa?"
Vội vàng dùng hai tay nâng Đế Lưu Tương lên, ánh sáng tỏa ra chiếu sáng khuôn mặt vui vẻ của nàng.
Vân Ảnh Hạc Vương há miệng định nói gì đó thì bị Lý Thanh Sơn nâng ngón tay lên miệng ra hiệu. Bầy Yêu câm nín, sau đó hắn vẫy nhẹ tay một cái, Vân Ảnh Hạc Vương lập tức vỗ cánh bay đi.
Bầy Yêu tức khắc tản đi hết, nhanh hơn cả lúc mới tới. Đặc biệt là Hắc Hùng Yêu Đế, hắn ta không am hiểu thuật phi thiên độn địa, vậy nên lập tức lăn lộn rời đi, chỉ hận không thể lòi ra thêm hai cái chân gấu.
Mãnh hổ xuống núi, bầy thú tránh xa.