Phía sau bức tường đất loang lổ, nam nữ già trẻ nằm lung tung khắp phố lớn ngõ nhỏ, vẻ mặt ai cũng bần thần, ánh mắt trống rộng tựa như những cái xác không hồn. Rõ ràng lồng ngực vẫn còn phập phồng hô hấp nhưng trong tròng trắng thỉnh thoảng lại xuất hiện những chấm đen.
Làn khói đen tràn ngập khắp bầu trời tòa thành, nó được tạo thành bởi vô số những con sâu nhỏ, là một loại Chướng Yêu vô cùng hiếm hoi.
Khi nàng quay lại tòa thành, giữa đám khói đen vang lên những tiếng gào thét:
"Nếu ngươi đã dám quay lại thì ở lại đây, biến thành đồ ăn của ta luôn đi!"
Tất cả mọi người đều đứng dậy, vô cùng đông đúc, đứng im không nhúc nhích, chỉ có con ngươi là chuyển động theo bóng lưng của nàng, yên tĩnh và quỷ dị. Khi Chướng Yêu ra lệnh, họ đồng loạt kêu gào điên cuồng, không hề quan tâm tới dây thanh quản của mình bị xé rách, thê thảm hơn cả tiếng gào thét của đám dã thú.
Thành trì tuy nhỏ nhưng cũng có tới mấy vạn nhân khẩu, lúc này đồng loạt gào lên làm núi long đất lở, đủ để dọa chết tươi những kẻ nhát gan. Thậm chí còn làm chấn động mây đen, làm cơn mưa phùn hạ xuống.
Nàng đứng im không nhúc nhích dưới cơn mưa phùn, đầu rũ xuống, tay siết chặt chuôi kiếm. Ngưu Cự Hiệp từng nói với nàng, làm người phải quyết đoán, không thể mềm yếu được. Nàng vẫn luôn ghi nhớ điều này trong lòng.
Hắn còn từng nói:
"Tử là thứ vô cùng tôn quý, kiếm là trăm quân. Thánh quân minh chủ, tử khí đông lai. Quét ngang thiên hạ, thống nhất các khu. Mở ra thái bình, thành đại nhân đại thiện."
Khi nàng ngẩng đầu lên, hai mắt tỏa sáng lấp lánh, mang theo khí thế giống một bậc quân vương.
"Yêu quái đã khống chế tất cả mọi người trong thành, nếu muốn cứu người thì nhất định phải giết!"
Biển người dồn dập lao tới, kiếm khí quét ngang làm mười mấy cái đầu người bay lên. Máu tươi văng từ lồng ngực lên cao mấy trượng, bên trong còn bốc lên từng luồng khói đen.
Vài giọt máu tươi hắt lên khuôn mặt trắng nõn của nàng, đỏ tươi chói mắt, vẻ mặt của nàng không thay đổi. Nàng quý trọng từng chút khí thế một, không thể dùng để chống lại việc vô vị như này được.
Bị Chướng Yêu khống chế nên đám người không hề sợ chết, đạp qua những tử thi không đầu, đầu gối lách cách vang dội, dùng tốc độ người thường không thể nhìn thấy được nhào mạnh tới.
Nàng bay lên trời đạp mạnh vào một cái đầu, sau đó nhẹ nhàng rơi xuống mái xanh của một ngôi nhà ngói.
Đoàn người ào lên như thủy triều, nàng hơi xoay eo xách kiếm chém đứt ngang người của mấy kẻ đứng trước. Nội tạng rơi xuống, máu tươi phun tung tóe, y phục tím trên người xuất hiện vài đóa hoa mai.
Giữa những tiếng gào thét trời long đất lở, nóc nhà nàng dừng chân tựa như ốc đảo biệt lập, bị "thủy triều" ập tới liên tục.
Dù có kiếm pháp tuyệt diệu gì cũng vậy, ngay cả kiếm khí cũng không dám thúc giục, chỉ dùng thanh Cửu dương kiếm sắc bén trong tay bổ ngang chém dọc, giống dao bổ củi. Mũi kiếm lướt qua, huyết nhục phân chia, gân cốt đứt đoạn, chân cụt tay cụt văng khắp trời, thoáng cái đã nhiễm đỏ bộ y phục màu tím.
Mái nhà dưới chân đột nhiên rung chuyển, thân đứng không vững, do bị vô số người đẩy mạnh làm phòng ốc lung lay, một phụ nhân tuổi trung niên đứng phía sau đã nhân cơ hội nhào lên.
Nàng không thèm quay đầu lại, hơi chuyển mình nghiêng ra sau. Rầm, tiếng trầm thấp vang lên, sau đó là tiếng lách cách xương cốt vỡ vụn. Phụ nhân trung tuổi bay ngược về, nội tạng bể ra, xương cốt vỡ nát, trong miệng phun ra một luồng khói đen.
Ầm ầm ầm! Phòng ốc sụp xuống, bụi mù dâng lên khắp nơi. Nàng rơi xuống con hẻm nhỏ ở giữa, liếc mắt nhìn xung quanh thu hết tình huống xung quanh vào mắt, sau đó lại vung kiếm lên giết chết mấy người.
Nhón mũi chân vươn mình bật qua tường, rơi xuống một tiểu viện lát gạch xanh. Hơi thả lỏng gân cốt bắt đầu điều tức.
Chờ tới khi sóng người đẩy đổ bức tường, đám người ngã rầm rập xuống nàng lại nhân cơ hội giết thêm một lúc. Trước khi bị vây quanh hoàn toàn đã lui tới một sân khác.
Nàng vừa đánh vừa chạy khắp nơi trong thành, dựa vào việc đứng tránh trên các ngồi nhà, các vách tường rồi chém giết, nhân cơ hội phục hồi sức lực mọi lúc mọi nơi.
Nam nhân giết, nữ nhân giết, lão nhân giết, trẻ con giết.
Tòa thành nhỏ biến thành lò sát sinh, xác ngã khắp nơi, máu tuôn như biển.
Cả người nàng thấm đẫm máu tươi, nhưng ánh mắt vẫn trong suốt, không hề bị tổn hại chút nào. Nàng không do dự, mà hành động rất có trật tự và năng suất. Nàng vừa không lạnh lùng vô tình, vừa không tàn khốc thích giết chóc. Nàng làm tất cả vì cứu người, cho dù cuối cùng chỉ cứu được một mình Hoa Thừa Lộ.
Hỏi nàng có đau buồn không? Phẫn nộ không? Sợ hãi không? Chỉ sợ đều có hết, nhưng có một thứ khác quán triệt tinh thần và mũi kiếm của nàng, làm lộ ra bản chất ẩn sâu bên trong.
Cũng dựa vào thứ này mà sau chừng ấy năm, kể cả trước đó khi phải đối diện với Yêu tướng Cường Thạch do Sát Sinh Thạch biến thành, thiên phú thần thông của nàng không hề bị quấy nhiễu mà rơi vào cảm xúc điên cuồng ưa giết chóc. Sau đó có thể can đảm vung kiếm, khiến Lý Thanh Sơn phải thán phục.