Tuy rằng vì quá khứ tối tăm này mà người ngoài cho rằng nàng sẽ phải hổ thẹn vì hành động tàn sát hôm nay. Tất nhiên cảm xúc hổ thẹn vẫn có, nhưng lòng nàng tự biết rõ, rằng nàng thực sự sợ hãi bản thân ngày hôm nay.

Việc này ngay cả Ngưu Cự Hiệp cũng không biết.

Không biết đã vung kiếm chém chết bao nhiêu người. Mấy trăm? Mấy nghìn? Nàng chỉ nhớ rõ chiêu kiếm khi chém vào người cuối cùng, tàn sát khắp tòa thành, cuối cùng cũng chém chết được Chướng Yêu. Năm đó nàng mới bao nhiêu tuổi? Còn bây giờ nàng đã chém chết bao nhiêu người?

Nghĩ tới đây, nàng đột nhiên buông mũi kiếm xuống, không nhìn vào biển người đang nhào tới nữa. Mỉm cười ngửa mặt lên trời:

"Ngưu Cự Hiệp, hình như tự tiện xông vào mộng của người khác không tốt lắm."

Lý Thanh Sơn khoanh tay giáng từ trên trời xuống, nói:

"Lâu rồi không gặp, Tử Kiếm. Phải rồi, nên gọi ngươi là Tàng Kiếm Cung chủ, hoặc là Tử Tiêu Kiếm Hoàng mới đúng!"

Tròng mắt của Dư Tử Kiếm hơi chuyển động, nói:

"Cứ gọi tôn xưng của ta là Tử Tiêu Kiếm Hoàng đi!"

Lý Thanh Sơn hơi giật mình, không ngờ nàng lại trả lời như vậy... Dư Tử Kiếm bật cười, tiếng cười trong veo sang sảng.

Một tia mặt trời chiếu xuyên qua tầng mây đen xuống người nàng. Màu máu đỏ thẫm dần rút đi, bộ y phục vẫn là màu tím như cũ, nhưng dung nhan không còn là một thiếu nữ nữa. Tựa như đứng dưới đèn pha giữa sân khấu, trên người tràn ngập tự tin và vinh quang, khi nhìn gần vô cùng lấp lánh và sắc bén.

Không rõ mưa đã tạnh từ khi nào. Cơn mưa phùn lúc này chỉ là giấc mộng ngày xưa, từ lâu đã không còn là vật cản trong lòng nàng. Thậm chí còn quyết tuyệt, tích cực hơn cả lý Thanh Sơn luôn khuyên nàng quyết đoán.

Lý Thanh Sơn thầm thở dài trong lòng, năm xưa trong lần đầu tình cờ gặp mặt ở Tích Hoa đảo, trông nàng chẳng khác nào nha hoàn đi bên cạnh Hoa Thừa Lộ. Vậy mà bây giờ nàng đã nắm giữ mị lực phi phàm có thể so với Cố Nhạn Ảnh năm xưa. Không, ngay cả Cố Nhạn Ảnh ngày xưa cũng không thể so với nàng bây giờ.

Hiện tại nàng lột xác như cá chép hóa rồng vậy.

Bấy giờ mới kịp quan sát tòa thành nhỏ chất đầy thi thể, máu chảy thành sông, đột ngột nhận ra nàng đã trở nên vô cùng tài hoa. Khí phách kiên định quả quyết, sát phạt trên người nàng không phải khí thế mà một người tuổi này nên có. Cũng không phải chuyện chỉ cần nghe vài câu lý thuyết sáo rỗng là có thể học theo.

Hóa ra lại là Tiềm Long Tại Uyên, Chân nhân bất lộ tướng.

Rất nhiều ký ức liên quan tới nàng xuất hiện liên tiếp. Trong đợt thi nhập viện vào Bách Gia Kinh Viện, dựa vào Thuần dương chi thể, nàng được gia chủ đạo gia lôi thôi đạo nhân Chu Thông ưu ái, chỉ có Sở Thiên có thân thể Ngũ Hành mới so được với nàng. Nhưng nếu nói về tính cách thì nàng hơn Sở Thiên gấp mấy lần.

Suốt con đường, đầu tiên nàng được Đại tiểu thư Hoa gia Hoa Thừa Lộ ưu ái, khi bị bắt tới Thanh Đằng Sơn thì lại được Thanh Đằng lão nhân coi trọng, lúc vào được Bách Gia Kinh Viện thì nhanh chóng trở thành đệ tử của người mạnh nhất đạo gia là gia chủ Chu Thông, còn là truyền nhân Tử Tiêu kiếm mà Phó Thanh Khâm truy tìm bấy lâu.

Lý Thanh Sơn từng trợ giúp nàng rất nhiều lần, khi tới Ngũ châu thế giới thì khỏi cần nói, sự quan tâm nàng nhận được hơn xa so với Lý Long cùng là đồng hương.

Còn loại háo sắc như hắn ưu ái với nàng là vậy, nhưng hắn chưa từng có suy nghĩ không an phận gì với nàng cả. Tự nhiên không khác gì một người ca ca đang bảo vệ muội muội nhà mình, không cần muội muội phải hồi đáp. Tâm tư của nàng từ xưa tới nay đều đơn thuần, tựa như không bao giờ có suy nghĩ tình cảm nam nữ trong đầu, không bao giờ bị ràng buộc.

Nàng gần như được quý nhân khắp mọi nơi giúp đỡ, lần nào cũng có thể gặp dữ hóa lành. Nếu nói về phúc duyên, có lẽ trong thiên hạ không ai nhiều bằng nàng. Trên người nàng mang theo mị lực trời sinh, không những lấy được lòng người mà còn được trời quan tâm.

Từ sau khi Lý Thanh Sơn thành Thần, cùng nắm giữ pháp tắc thiên địa của Tịnh thổ và Ma Thổ, hắn đã không ngừng tìm hiểu về những ký ức xa xôi của Nguyên Thủy Kỳ Lân: Trong bức tranh về cuộc Bổ thiên chi chiến thời thượng cổ, lĩnh ngộ được những thứ ẩn chứa thật sâu bên trong. Tất nhiên hắn cũng hiểu được sự mị lực của nàng, hiểu rõ ý nghĩa của hai chữ Thuần dương.

Phục Hy thị tộc và Nữ Oa thị tộc vốn là thị tộc sơ khai thời Hồng Mông, là Nguyên Thủy Thần Linh của tạo hóa Âm Dương. Phục Hy thị tộc là Dương, nghĩa là đạo của trời, diễn hóa ra loạt Long. Nữ Oa tộc thuộc Âm, là đạo của đất, nặn đất thành người.

Hai bên cùng sinh cùng thọ, nhưng lại tương sinh tương khắc. Vừa là huynh muội vừa là vợ chồng, tương thân tương ái nhưng đã được định trước là tranh đấu liên miên, ngữ nghĩa nhân gian khó mà miêu tả được loại quan hệ này.

Dương khí thanh khiết mà âm khí lại nặng nề, dương chủ thăng, âm chủ hàng, vì thế trong cuộc Bổ thiên chi chiến, Nữ Oa Nương Nương đã được định trước là không thể thắng được vị phu quân kiên cường của mình. Chỉ còn cách hy sinh bản thân, âm dương hợp nhất, lấy thân vá trời.