"Nhưng là vậy có thực sự được coi là hạnh phúc không? Tất nhiên bọn họ sẽ không cảm thấy bất mãn, bởi vì tất cả thống khổ đã chìm xuống Ma Vực, giống như nuôi dưỡng những con súc vật bị thiến. Chúng không bất mãn với lương thực, không vì sinh sản quá mức và rơi vào cảnh tranh giành lương thực. Chao ôi, đó là bản thiết kế hoàn hảo tới mức nào chứ!"
Dư Tử Kiếm ngây người, một thế giới khiến tất cả mọi người cảm thấy hạnh phúc, nhưng lại làm biến mất tất cả mọi thứ liên quan tới giới tính. Thế giới không có tính dục, vậy thì sẽ không có sinh mệnh mới xuất hiện. Một nơi chỉ tồn tại ở hư vô, liệu có thể coi đây là một loại tàn sát hay không?
Hắn nuốt Hắc Nhật Ma Tâm không phải vì hàng trăm tỉ Ma tộc, mà là vì những đứa trẻ vừa sinh, hoặc là chưa sinh ra. Đa phần cuộc đời của Ma tộc sẽ bị đày đọa trong mâu thuẫn, nhất định phải chết đi trong ngọn lửa chiến tranh.
Có lẽ một đời thôi vẫn chưa đủ, mà phải hai đời, ba đời... Tất cả hi sinh chỉ vì mở ra một tương lai, một khả năng giúp bọn nhỏ được sống dưới ánh mặt trời, trưởng thành như cảnh tượng ở Ngũ châu thế giới. Chứ không phải vừa ra đời đã phải trải qua cuộc sống hạnh phúc giống như súc vật.
Quá khứ và tương lai, lương thiện và tà ác, đau khổ và hạnh phúc... Ranh giới bị xóa mờ, tất cả hòa lại thành một.
Lồng ngực hắn ngày càng trở nên cao lớn, sắp đâm thẳng lên trời, đứng quan sát chúng sinh. Nhưng hiện giờ hắn vẫn được ôm trong lòng nàng.
"Hồi trẻ ta từng thề nguyện: Ta muốn đi khắp ngũ hồ tứ hải, thiên hạ Cửu Châu, thưởng thức tất cả sơn hào hải vị trong thế gian, uống cạn toàn bộ rượu ngon trong thiên hạ, thu luyện loại thần thông mạnh nhất, đấu với kẻ địch mạnh nhất, có được nữ nhân xinh đẹp nhất thì mới coi như không uổng công sống trên đời. Ha ha, nói trắng ra thì đó chỉ là muốn ăn muốn giết muốn sinh sôi, muốn tự do tự tại, lòng ta hằn sâu Ma tính! Nhưng nếu không có những ham muốn này, vậy thì cũng chẳng có một Ngưu Cự Hiệp như bây giờ."
Dư Tử Kiếm đột nhiên bật cười, vui vẻ như một đứa trẻ có một viên kẹo.
"Ngươi cười cái gì?"
"Chúng ta quen biết đã lâu, nhưng ta chưa bao giờ thấy ngươi nói nhiều như vậy. Cảm ơn ngươi, đây chính là lời khen hay nhất, khiến ta cảm thấy không còn khổ cực như trước nữa. Ta biết mà, Ngưu Cự Hiệp tốt nhất!"
Sau đó ủi đầu trong lòng hắn.
Lý Thanh Sơn ra vẻ cạn lời, vừa rồi còn mắng hắn là đồ khốn nạn, vậy mà giờ đã thành khen hắn tốt nhất rồi.
"Vì vậy nên ngươi không muốn thay đổi suy nghĩ của phàm nhân, biến thế giới này thành một chốn Cực Lạc khác."
"Thật ra lúc đó ta vẫn chưa biết chốn Cực Lạc ra sao, là vì con người ta ghét nhất bị ai khác chỉ tay dạy bảo với ta, cũng như không muốn chỉ tay dạy bảo người khác. Ngươi biết tại sao gọi là Thiên Hạ hội không?"
"Hả, tại sao?"
"Thiên hạ, suy cho cùng không phải thiên hạ của mình ta, mà là thiên hạ của tất cả mọi người trong thiên hạ! Ta trả tự do lại cho bọn họ, không cần vì sinh tồn mà làm nô, chịu đựng sự ức hiếp của các môn phái. Mọi người có thể dựa vào nỗ lực của bản thân để trở thành một người mà mình muống. Nhưng muốn xây dựng thế giới này thành cảnh tượng nào thì phải xem quyết định của chính bọn họ. Nơi này có thể sẽ trở thành thiên đường chốn nhân gian, cũng có thể trở thành một nơi địa ngục khổ ải."
"Cuối cùng không ai có thể hi sinh, gánh vác và trả giá thay họ được. Ta cùng lắm chỉ mở ra một con đường thay họ, còn họ sẽ phải tự đi trên con đường của mình, câu chuyện của mình thì phải tự viết tiếp. Họ phải sáng tạo ra một thế giới tốt hơn vì chính con của mình. Từ trước tới nay không có Chúa cứu thế, cũng không thể dựa vào Thần Tiên Hoàng đế được."
"Tất nhiên nếu thế đạo này lại là "Giết người phóng hỏa hưởng vinh hoa, xây cầu sửa đường chết không thấy xác", vậy thì người người nhà nhà nên đi giết người phóng hỏa, còn những người xây cầu sửa đường lại bị giết sạch thì mọi người sẽ không còn đường để đi nữa. Là vậy thì chúng sinh không xứng đáng có được hạnh phúc bình yên, chỉ xứng đáng trầm luân trong bể khổ giống như đám dã thú tự cắn giết lẫn nhau. Có thế nào cũng là vận mệnh của chính họ, là lựa chọn của họ."
Nói tới đây, Lý Thanh Sơn lại mỉm cười nói tiếp:
"Nhưng thế đạo không phải như vậy, đúng không?"
Dư Tử Kiếm đã hiểu rõ, nàng ngẩng đầu nói:
"Lòng người hướng thiện!"
"Đúng vậy, nếu đánh mất thú tính thì chuyện sinh tồn sinh sôi cũng trở thành vấn đề. Nhân tính sẽ mất căn cơ, biến thành một thứ mơ mộng hão huyền, mà ngươi lại chẳng phải dã thú. Vì vậy, dù đám Ma tu kia có độc ác, không chừa thủ đoạn tới đâu chăng nữa cũng không thể địch lại kiếm trong tay ngươi, bởi vì dã thú không bao giờ đánh bại được người."