Đại Thánh Truyện(Dịch)

Chương 3131. Ngự Kiếm Phi Hành

Nàng không những có được Thiên Ý chiếu cố mà còn là người đặt thiên hạ trong lòng. Cuộc chiến chính tà cũng là trận chiến Thần Ma không hồi kết trong lòng người.

Dư Tử Kiếm mỉm cười, nói:

"Cho dù ta chết trận cũng sẽ có người đứng lên đấu tranh với bọn họ."

Lý Thanh Sơn hừ lạnh:

"Nếu ngươi chết, ta sẽ tàn sát hết tất cả Ma tu trong thiên hạ, khiến chúng phải trả một cái giá đắt nhất!"

Dư Tử Kiếm bĩu môi, nói:

"Rõ ràng vừa rồi ngươi còn nói không muốn làm như vậy."

"Ta không phải một vị Thần Linh vĩ đại muốn cứu vớt thế giới, mà chỉ là một tên người phàm ngu xuẩn lòng dạ hẹp hòi có thù tất báo."

Dư Tử Kiếm hơi cúi đầu suy tư, đột nhiên ngẩng mặt lên mang theo vẻ nghi ngờ:

"Không lẽ ngươi đặc biệt tới đây để ngủ với ta!"

"..."

Lý Thanh Sơn chậm rãi đẩy nàng ra. Ngươi thay đổi, ngươi đã thực sự thay đổi rồi, ngươi không còn là Dư Tử Kiếm của ngày xưa nữa.

Dư Tử Kiếm bật cười, lại nhào tới ôm chặt lấy hắn, tiếng cười trong veo veo vọng giữa bầu trời gió tuyết.

"Nhiều người đang nhìn lắm đấy!"

Lý Thanh Sơn bất lực nói:

"Ngươi chính là Tử Tiêu Kiếm Hoàng, Tàng Kiếm Cung chủ đó."

"Còn ngươi vẫn là Hiệp vương à?"

Dư Tử Kiếm chống cằm trước ngực hắn, tươi cười híp mắt nói:

"Thế nào, ngươi thấy xấu hổ rồi?"

Bây giờ Tàng Kiếm Cung đã là kiếm tông đệ nhất thiên hạ, cường thịnh hơn rất nhiều so với Tàng Kiếm Cung ở Cửu Châu. Để chống lại sự xâm lấn của đại lục Ác Ma, xưa có Bắc Việt Vương thì bây giờ có đông đảo Nhân Vương tiến tới. Dẫn theo một lượng lớn tài nguyên đi vào khiến kiếm tu trong kiếm tung lên tới hàng ngàn, hàng vạn người.

Trong lúc họ nhìn về phía Ác Ma đại lục ở đằng xa thì cũng có không ít người nhìn thấy bọn họ, còn có người hành lễ với nàng từ phía xa. Chờ tới khi bọn họ nhìn thấy nam nhân dám sờ lên mặt Cung chủ nhà mình thì cả bọn đều kinh ngạc trợn to mắt, há hốc mồm. Mà Cung chủ của họ không những không phản kháng, ngược lại còn làm nũng như một nữ hài tử trong lòng nam nhân kia. Khiến bọn họ càng kinh ngạc trợn to mắt hơn, tựa như tận thế vừa giáng xuống trần đời.

"Tõm tõm tõm tõm."

Vài kiếm tu đang luyện thuật Ngự kiếm phi hành ở ven biệt ào ào rơi xuống biển, sau đó biến mất tăm.

"Nhìn họ bị dọa sợ rồi kìa."

Lý Thanh Sơn bật cười:

"Rốt cuộc hình tượng bình thường của ngươi là thế nào đây!"

"Ma tu rất tàn nhẫn, vậy nên ta muốn tàn nhẫn hơn cả chúng."

"Ngoài ra nói cho ngươi biết một chuyện tốt, áp lực của ngươi sẽ giảm bớt rất nhiều. Ta sẽ chiêu mộ tất cả Ma tu tới Ma Vực."

Lý Thanh Sơn nói, không hề có ý tốt:

"Nếu thích theo Ma đạo như vậy thì tới Ma Vực luôn là được."

"Phụt, chẳng trách ngươi lại không muốn giết chết toàn bộ Ma tu, hóa ra là muốn bắt chúng tới chỗ mình lấp mương. Ngươi đúng là còn tàn nhẫn hơn cả ta, không lẽ đây chính là câu nói Kẻ ác tất có kẻ ác trị trong truyền thuyết?"

"Chắc không có ai nghĩ muốn làm gì thì làm, không bao giờ phải trả giá vì hành động của mình đâu! Nếu đã lựa chọn đi theo con đường của dã thú thì phải có giác ngộ có ngày bị cọp ăn. Được rồi, ngươi thả tay ra đi, giờ ta phải đi rồi. Ngươi mà ôm thêm lúc nữa thì ta sợ có người sẽ tẩu hỏa nhập ma mất."

Dư Tử Kiếm giơ hai tay lên, nói:

"Ta cũng muốn tới Ma Vực!"

"Ngươi không phải Ma tu."

"Bọn họ lấp mương giúp ngươi thì ta cũng phải giúp ngươi mở đường chứ."

Dư Tử Kiếm buông Lý Thanh Sơn, vẻ mặt đoan chính ngàn đầy sự tự tin.

"Đôi lúc hai cái này không khác nhau lắm."

Lý Thanh Sơn lắc đầu, thật ra hắn cũng không bắt đám Ma tu kia về để chỉnh đốn, mà ngược lại, hắn còn giúp tăng tu vi cho bọn họ. Bởi vì Ma tu thực sự có năng lực và thiện chiến, tốt nhất có thể đào tạo ra một Nhân Tiên Tà Thần, vậy thì trận chiến sau này mới có thêm một chút phần thắng.

Tuy nhiên nhất tướng công thành vạn cốt khô, những người khác hơn nửa khả năng sẽ chết trận, ngay cả Tà Thần Nhân Tiên cũng chưa chắc đã còn sống trong trận chiến. Hắn không mong Dư Tử Kiếm bước vào con đường này.

"Không phải ngươi đã nói muốn cho bọn ta sự tự do hay sao? Đây chính là tự do của ta. Kiếm đạo là con đường sát phạt, không trải qua sát phạt thì trui rèn mũi kiếm thế nào. Trận đại kiếp này chính là võ đài của chúng ta, nó chính là cơ duyên giúp ta trở thành Kiếm Tiên. Nếu ngươi thực sự muốn tốt cho ta, vậy hãy cho phép ta được tham chiến."

Keng.

Nàng rút kiếm ra khỏi vò, hơi lạnh phả vào mặt, nàng nhướng mày bật cười:

"Có lẽ ngươi vốn có thể thắng, nhưng do thiếu mất thanh Tử Tiêu kiếm này của ta nên đã thất bại. Làm hại ta phải báo thù cho ngươi, ngươi bảo ta có tức giận hay không."

Lúc này nàng như Thần kiếm vừa rút khỏi vỏ làm lộ ra sắc bén, tinh thần phấn chấn, khí thế anh hùng bùng lên hừng hực. Lý Thanh Sơn không thể khinh thường, cũng không thể từ chối.

"Ngưu Cự Hiệp, hãy để ta giúp ngươi một tay!"