"Rất tốt, rất vui vẻ. Ngươi biết không, ta luôn luôn nghĩ và đi tới những nơi mình muốn để thăm thú, thế giới của ngươi rất lớn, có rất nhiều chuyện thú vị. Ta không bao giờ cảm thấy chán cả."
Nàng vốn không phải người có thiên phú dị bẩm, không thể so với ca ca Hoa Thừa Tán của mình được, cũng không bằng Yêu nghiệt như Dư Tử Kiếm. Nếu lúc ở Cửu châu thế giới, nàng không có kỳ ngộ được quen biết hắn thì chỉ sợ tu vi cả đời của nàng sẽ không thể tới cảnh giới Kim Đan được. Thậm chí còn khó mà vượt qua được lượt Thiên Kiếp thứ hai, cũng sẽ không đạt được tự do như bây giờ, có lẽ còn bị gia tộc sắp xếp cho một vị hôn phu.
Còn bây giờ ở Ngũ châu thế giới, nàng trở thành con cưng được trời chiếu cố. Có được sự tự do vừa từ trước tới nay không có, không bị bất cứ ai ràng buộc, có thể tùy ý thăm thú khắp nơi.
Mà mọi thứ đều do hắn ban tặng.
Lý Thanh Sơn nâng hai tay đặt lên bờ vai nõn nà của nàng, nói:
"Đó chính là thú vui đời người, ngươi thích là được rồi."
Hoa Thừa Lộ thở dài:
"Tiếc rằng ta không có thiên phú như Tử Kiếm, cũng không thể giúp được ngươi."
"Nàng là kiếm, ngươi là hoa. Kiếm phải chinh chiến sát phạt thì mới có ý nghĩa tồn tại, còn hoa thì chỉ cần được thưởng thức, được bảo vệ là được. Ta chỉ sợ không thể bảo vệ được ngươi."
Lý Thanh Sơn dịu dàng nhìn nàng. Nếu các nàng được hạnh phúc thì mọi nỗ lực của hắn mới có ý nghĩa. Tuy rằng chưa từng thực sự có được nàng.
"Không, ta chỉ cần được thưởng thức, không cần phải bảo vệ."
Hoa Thừa Lộ lắc đầu, mỉm cười nói:
"Trên đời này làm gì có đóa hoa nào không bao giờ tàn, chỉ cần từng nở rộ là được rồi. Vả lại hoa cũng có gai nhọn."
Lý Thanh Sơn kinh ngạc, thời gian trôi qua quá nhanh, ngay cả nàng cũng có thể nói ra được những lời này. Giác ngộ bậc này không thể nào giả vờ là có được.
"Ý nghĩa tồn tại của kiếm là chinh chiến sát phạt, vậy ngươi có biết, ý nghĩa tồn tại của hoa là gì không?"
"Là gì?"
Lý Thanh Sơn siết chặt vòng eo của nàng.
Hoa Thừa Lộ khẽ run lên, nụ hoa trước ngực cũng rung rung theo. Gò má nhiễm ráng hồng, nhưng vẫn nở nụ cười yêu kiều như cũ:
"Có lẽ là trêu hoa ghẹo nguyệt chăng!"
Lý Thanh Sơn cười trêu:
"Không biết con ong con bướm nào lại may mắn như thế?"
"Kiếm đấu vì ngươi, hoa cũng nở vì ngươi. Nếu ngươi bước tới đường cùng thì cũng gãy vì ngươi, héo tàn vì ngươi."
Lý Thanh Sơn không biết nói gì, bởi vì hắn chưa bao giờ hy vọng xa vời mình sẽ được hồi báo như vậy:
"Ta sợ khó mà báo đáp được ân tình sâu như này."
"Không cần, ta làm không phải vì muốn báo đáp ân tình của ngươi."
Hoa Thừa Lộ bắt đầu thủ thỉ:
"Có một việc ta chưa bao giờ được trải nghiệm."
"Được rồi."
Lý Thanh Sơn đè xuống hôn lên cánh môi như đóa hoa của nàng, đột nhiên nhớ tới câu nói của Dư Tử Kiếm:
"Không lẽ ngươi đặc biệt tới ngủ với ta!"
Không khỏi bật cười, đúng là bản tính khó đổi!
Ngay cả Thần Linh cũng có thất tình lục dục, tính cách của hắn vẫn vậy, chưa bao giờ thay đổi. Dù đời người đầy rẫy đau khổ, nhưng chưa bao giờ thiếu đi vui vẻ. Không cần xoắn xuýt quá nhiều, hoa nở bẻ được thì bẻ ngay.
Hoa Thừa Lộ vươn tay lên, cành hoa rực rở mở rộng đan dệt thành khung chống đỡ bầu trời, bao phủ phía trên suối nước nóng.
Màu sắc rực rỡ, hương hoa ngào ngạt.
Hoa đã nở rộ.
Lý Thanh Sơn lưu luyến quên lối về trên hòn đảo xinh đẹp phồn hoa, thỏa thích hưởng dụng mật dịch ngọt ngào và hương thơm ngào ngạt, tạm quên đi những gian khổ và vất vả trên con đường mình đi. Làm cuộc hành trình truy tìm cố hương thêm phần kiều diễm.
Thiếu nữ khi xưa đã trở thành quyến lữ trong lòng. Độ to gan của nàng còn nằm ngoài dự đoán của Thần Linh là hắn, khiến hắn không khỏi ca thán lòng người khó lường.
Người từng quyết chí không bao giờ quay đầu trông lại, sẽ luôn đi thẳng về phía trước, không muốn bị thứ gì ràng buộc, vậy mà bây giờ lại giật mình nhận ra rằng có vài thứ, dù hắn muốn giải quyết rồi dứt bỏ nhưng vẫn sẽ có vài người nhớ mãi không quên. Rồi qua một cơ duyên nào đó, vô thức dính đầy hương thơm lên người hắn.
Qua đó hắn mới biết, từ Ngọa Ngưu thôn tới Ma Vực đều khắc sâu trong đầu hắn, làm sâu sắc hơn ảnh hưởng của thế giới này với hắn. Cùng với đó lại dùng một hình thức khác để hồi báo với hắn, dù là ân hay là cừu, tiện hay ác đều chính là Nhân quả báo ứng mà Phật gia hay nói tới.
Bây giờ khi hắn trở thành Chân Thần, Ma Thần Vương, hay là lúc sa ra ôn nhu nhuyễn ngọc, mỗi giây một khắc đều có thể ảnh hưởng tới hàng ngàn hàng vạn người.
Hắc Nhật soi sáng, đất đai rộng lớn mênh mông. Đội ngũ đông nghìn nghịt đang hành quân trên mặt đất quanh co, nối dài cho tới tận cuối chân trời.
Khi hắn ra lệnh, toàn bộ Ma Vực bắt đầu rút lui. Đại quân từng hao phí hàng triệu năm, hy sinh vô số Ma tộc và nhân loại, những vùng đất cướp được qua hàng ngàn hàng vạn trận chiến khốc liệt nay bị vứt bỏ không thương tiếc. Đường đi gian khổ mệt mỏi, cõi lòng thống khổ, hành hạ từng Ma tộc.