Tuy nhiên không một ai tỏ ra oán giận, bởi vì đây chính là ý chí của Ma Thần. Bọn họ đã quen với việc phục tùng bề trên, ngay cả Ma tướng cũng có thể sai khiến bọn họ đi chịu chết, huống hồ ngay cả mười hai Ma Thần cũng phải thần phục Ma Thần Vương. Đó là sự tồn tại cao xa khó tưởng.
Nhưng bầu không khí lại khác trước hoàn toàn, không có tiếng tức giận mắng chửi, không có tiếng gào thét điên cuồng. Những kẻ bề trên quên mất việc ức hiếp những kẻ tôi tớ, kẻ tôi tớ cũng quên mất việc nịnh nọt bề trên. Cả bọn chỉ lặng lẽ hành quân trong lớp bụi mù, tựa như đã hiểu được ưu thương chỉ sau một đêm.
Cách đây không lâu, những Ma tộc không chịu được thống khổ dằn vặt đều hóa thành Ma thú, vạn thú cùng chạy, đuổi theo mặt trời tới chết.
Còn bây giờ, toàn bộ Ma Vực đều chìm đắm trong bầu không khí ưu thương.
Từng đôi mắt đen nhánh thỉnh thoảng lại ngẩng đầu nhìn xuyên qua lớp bụi mù, nhìn chăm chú vào Hắc Nhật tỏa ánh sáng viền vàng, lòng thầm đọc cái tên Lý Thanh Sơn.
Lý Thanh Sơn mở bừng mắt, tỉnh dậy từ trong mơ. Hắn trở lại hòn đảo thơm ngát, trong vòng tay ôm của mỹ nhân, nhưng vẻ mặt lại đầy đau thương.
Khi hắn ảnh hưởng lên Ma tộc thì đồng thời, Ma tộc cũng ảnh hưởng tới hắn. Tất cả là nhân quả, là báo ứng.
Sức mạnh của hắn tăng lên từng giây từng khắc, thậm chí vượt xa trình độ tu hành của hắn, đó là nguyện lực do hàng trăm vạn Ma tộc tụ tập mà thành.
Một Ma tộc rất nhỏ yếu, so với Chân Thần như hắn chẳng khác nào một giọt nước mưa so với biển cả. Nhưng khi hàng trăm tỉ giọt mưa tụ lại có thể khiến sông lớn tràn lan, biển cả giàn giụa.
Khi xưa đánh trận dưới Hắc Vân Thành, đại quân mấy trăm nghìn người tạm nổi lên quân khí thôi cũng khiến sức mạnh của hắn tăng lên gấp bội, nghiền ép tất cả đối thủ có cảnh giới ngang với hắn. Số lượng Ma tộc đâu chỉ gấp vạn lần, nguyện lực cung cấp liên tục mang lại sức mạnh vô cùng đáng sợ.
Mà tất cả chỉ mới là bắt đầu, nhóm Ma tộc mới chỉ nghe nói tới cái tên Lý Thanh Sơn mà thôi. Tiền Dung Chỉ chưa ra tay, chưa đưa Minh giáo lên cao, hắn chưa hẳn là Tín Ngưỡng của Ma tộc mà đã có thể ảnh hưởng tới tâm trạng của hắn.
Khi Tín Ngưỡng ngày càng sâu sắc, lực ảnh hưởng sẽ ngày càng mạnh, thậm chí làm vặn vẹo một số suy nghĩ của hắn, làm dao động bản tâm của hắn.
Vậy nên hắn mới không muốn được người người bái lạy, bị người ta làm ảnh hưởng. Song khi hắn nuốt Hắc Nhật Ma Tâm, quyết tâm thay đổi Ma Vực, làm ảnh hưởng tới hàng triệu triệu Ma tộc thì hắn đã không thể chối từ được lực ảnh hưởng của Ma tộc được nữa. Làm Ma Thần Vương, Cộng Chủ Thiên Hạ, dù hắn có bằng lòng hay không thì hắn vẫn sẽ là người Ma tộc bái lạy.
Vả lại nếu không có lực lượng Tín Ngưỡng giúp sức thì sẽ không thể đạt được thắng lợi trong chiến tranh. Có lẽ đối thủ của hắn chính là những vị Tiên Phật nổi danh, được toàn bộ Lục Đạo Luân Hồi và ba ngàn thế giới lễ bái, người nào người nấy đều tích lũy Nguyện Lực không biết bao nhiêu vạn năm. Không chỉ có người điều khiển pháp tắc đại đạo mà còn có cả người nằm trong tâm trí cả thiên hạ.
Nếu chút đánh đổi này cũng không muốn bỏ ra thì dựa vào đâu đòi tranh đấu với họ. Có lẽ bảy vị Đại Thánh ít năng lượng Tín Ngưỡng hơn họ nên mới bị trấn áp như vậy.
Chiến tranh không phải trò chơi, ngay cả Thần Linh cũng giống vậy, thứ cần hi sinh không chỉ những Ma tộc bình thường mà tế phẩm quan trọng nhất chính là Ma Thần Vương như hắn.
Hoa Thừa Lộ dùng đầu ngón tay đẹp đẽ vuốt nhẹ lên đầu lông mày đang cau có của hắn, tò mò hỏi:
"Thần Linh mà cũng nằm mơ sao?"
Lý Thanh Sơn nhẹ giọng đáp:
"Thần Linh là mộng của chúng sinh."
"Mộng?"
Hoa Thừa Lộ chớp mắt, như hiểu mà không hiểu.
Lý Thanh Sơn sờ đầu nàng, nói:
"Ta phải lên đường rồi."
Hoa Thừa Lộ không níu kéo hắn, chỉ mỉm cười nói:
"Chúc ngươi thuận buồm xuôi gió."
Hoa đã nở rộ, không còn tiếc nuối nữa. Còn khi nào người ngắm hoa quay lại thì đó là chuyện của người ngắm hoa.
Lữ nhân mang một thân thơm ngát rời đi, tiếp tục theo đuổi giấc mộng xa vời... Trong cơn mưa đêm đen tối, thiếu niên dẫn theo một tiểu cô nương, khoác ác tơi trên người đứng ngay đầu hẻm, sau đó xoay người chạy nhanh về đứng chắp tay trước xe ngựa. Từ biệt Dư Tử Kiếm và Hoa Thừa Lộ hồi vẫn còn là thiếu nữ xong thì biến mất giữa màn đêm đen.
Sau đó thì sao? À, phải rồi, sau đó sẽ đại chiến một trận vì Trác thống lĩnh Trác Trí Bá, rồi bị sai đi hoàn thành nhiệm vụ là điều tra một bãi tha ma. Thực chất là Trác Trí Bá muốn mượn tay cương thi để diệt trừ hắn, rồi cũng ở nơi đó, hắn gặp được mấy đệ tử Mặc gia Hách Bình Dương. Sau đó bọn họ cùng đi xuống hang động nằm sâu trong lòng đất, đại chiến với cương thi đạo nhân, giết chết Trác Trí Bá.
Trong mấy vị đệ tử Mặc gia chỉ có Hách Bình Dương còn sống tới bây giờ, người này cũng gọi là có thiên phú, đã vượt qua lượt Thiên Kiếp thứ ba.
Nhưng Lý Thanh Sơn không có dự định kéo hắn ta tới Ma Vực như Lý Long.