Tuy rằng nông nghiệp ở Ma Vực không được, nhưng nói về Cơ quan thuật thì không phải thế giới nào cũng so sánh được. Thậm chí ngay cả Cửu Trùng Thiên cũng không thể so chứ đừng nói là một Ngũ châu thế giới nho nhỏ.

Ai bảo Ma Vực có một vị Giáp Tác Ma Thần cơ chứ!

Theo truyền thuyết hắn ta vốn là một vị quân vương thời thượng cổ, từ bé đã ham mê với các loại cơ quan khí giới, chưa tới mười tuổi đã biết tước trúc làm chim tước bằng gỗ, có thể bay được, ba ngày không rụng. Một vị đại thần từng khuyên nhủ hắn ta, tuy rằng chim gỗ tinh xảo nhưng không có lợi cho dân, ứng dụng thực tế còn chẳng bằng bánh xe tròn do thợ mộc đánh bóng. Vả lại làm vua một nước, không nên trầm mê với cơ quan, mê muội công việc nhỏ này quá đáng.

Nhưng hắn ta chỉ làm theo ý mình, không nghe vào tai, vẫn say mê với đủ loại cơ quan thuật số như cũ, sau này bị trục xuất tới Ma Vực. Làm vậy lại tác thành cho hắn ta, hắn tự mở một con đường, phù hợp với Đại Đạo, rồi trở thành một vị Ma Thần.

Nếu Thần Linh đã thích việc gì thì trình độ sẽ vượt qua hoàn toàn khả năng tưởng tượng của phàm nhân.

Kỹ thuật mà Giáp Tác Ma Thần tạo ra còn vượt qua tưởng tượng của Lý Thanh Sơn, hơn xa Mặc gia. Mới qua ngàn vạn năm mà trong tay đã nắm giữ một nhóm Tà Thần Ma Hoàng am hiểu đạo này, chẳng khác nào tự xây cất một nhánh quân đội, đó là những thí sinh để đào tạo tốt nhất.

Ma Vực đã thống nhất, tiếp theo chính là quá trình xây dựng nền tảng. Dù là về thủy lợi hay là cầu đường đều phải được xây dựng. Trong trận cách mạng phạt Thiên này, kiến thiết phải đi đầu tiên.

Về mặt thủy lợi có thể tăng cao sản lượng lương thực, tăng trưởng mạnh nhân khẩu của Ma Vực. Còn cầu đường thì giúp liên kết Ma Vực rộng lớn, có thể triệu tập đại quân trợ giúp tiền tuyến bất kỳ lúc nào.

Người đông sức mạnh. Người là gốc rễ của tất cả, có người mới có tu hành giả, mới có Thần Linh và Tiên. Ngay cả Ma tộc bình thường nhất cũng có thể cung cấp một lượng lớn năng lực Tín Ngưỡng, là bên quyết định kết quả thắng bại trong cuộc chiến tranh này.

Tại Ngũ Châu thế giới.

Một nam nhân đi trên đường lớn.

Hiện giờ đương lúc sáng sớm, mặt trời chưa lên cao hẳn, sắc trời vẫn còn hửng sáng, vùng quê rộng lớn vô tận. Không khí mát mẻ ẩm ướt khiến người ta cảm thấy tinh thần sáng khoái. Nhịp chân của hắn rất nhanh, mỗi bước đều để lại một dấu chân rất sau tràn đầy quyết đoán và tự tin, mặc kệ vũng nước dưới đường làm ướt vạt áo, bộ dạng như đang đi trong sân nhà của mình.

Đây là thế giới thuộc về hắn, còn hắn tên là Lý Thanh Sơn.

Tạm biệt hòn đảo ngàn hoa nở rộ, hương hoa ngào ngạt vẫn còn thoang thoảng quanh chóp mũi. Trên đời không có gì có thể khiến người ta thả lỏng tâm trạng hơn một vị giai nhân dịu dàng thùy mị, huống hồ đó lại là một giai nhân tuyệt sắc nhân gian, đứng đầu trăm hoa. Tuy đã đi rất xa nhưng vẫn khiến hắn bùi ngùi dư vị.

Nghĩ lại mọi chuyện xảy ra đêm qua, gió sớm mát mẻ thổi qua mang theo cảm giác lâng lâng như đang say rượu.

Cuộc hành trình về quê này đi men theo dòng chảy đời người trong trí nhớ, gặp được những cố nhân khi xưa: Lý Long, Huyền Nguyệt, Dư Tử Kiếm, Hoa Thừa Lộ... Trong lòng nảy sinh rất nhiều cảm xúc, tuy rằng không thể thiếu được cảm xúc cô đơn buồn rầu, nhưng tóm lại vẫn khiến người ta cảm thấy rất vui.

Đặc biệt là lúc mây mưa ở động phủ của Hoa Thừa Lộ, tắm rửa thay đồ, thảnh thơi nghỉ ngơi một đêm xong là cả người trở nên thoải mái hơn, từng tấc trên cơ thể cảm thấy rất khoan khoái.

"Sau trận đại chiến nên có một ngày nghỉ ngơi như này."

Cũng vì điều này mà hắn không sốt ruột đi thăm một vị "cố nhân" khác nữa, chỉ thong thả bước chậm trên vùng quê.

Bởi vì vị cố nhân này rất đặc biệt, đó là một cô nương mà hắn suýt lấy làm thê tử... Hàn Quỳnh Chi.

Đó là khi hắn vừa rời khỏi mái nhà tranh, tuy đã có chút thực lực rồi nhưng hắn vẫn phải che giấu thật kín kẽ. Thế nhưng lại bị cô nàng Đại tiểu thư Hàn gia kia yêu thích, nhất quyết đòi ở bên hắn.

Trong đời hắn từng gặp không biết bao nhiêu mỹ nhân, nhưng người như này chỉ có một. Với hắn, đó không chỉ là tình cảm nam nữ, mà là ơn tri ngộ rất đặc biệt.

Khoảng thời gian ở chung với nàng gần như là những năm tháng bình tĩnh an yên nhất của hắn, không có tình yêu nhớ mãi không quên, viết thành truyện cũng không phải câu chuyện xuất sắc nhất. Tuy nhiên hắn vô cùng trân quý khoảng thời gian ấy.

Dẫu vậy hắn cũng không thể sống an yên cả đời như vậy được, sau đó lại xảy ra đủ loại chuyện như lừa dối, thất hứa, biệt ly. Tới bây giờ nhớ lại hắn vẫn còn cảm thấy áy náy với nàng.

Vậy nên hắn không muốn đi gặp nàng trong trạng thái này. Phải chờ hương hoa tan mất, dư vị mất đi mới đối diện với nàng được.

Hắn thầm lắc đầu, trong cuộc hành trình hồi hương này của hắn, biểu hiện của rất nhiều người nằm ngoài dự đoán của hắn. Đúng với câu lòng người khó dò, ngay cả Thần Linh cũng không thể đoán được hết.

Cùng lúc đó tại Bách Hoa động phủ.