Trong không gian mờ mịt hơi nước, Hoa Thừa Lộ sảng khoái giãn mình, ung dung tựa vào cạnh ao nước nóng, vừa mỉm cười vừa nghĩ:

"Lý đại ca ơi là Lý đại ca, ngươi chỉ nghĩ mình chiếm hời chứ không biết rằng ta đang dùng người để bù đắp nuối tiếc năm xưa, ha ha!"

Khắp thiên hạ có ai ngờ một người rõ ràng là Bách Hoa tiên tử lại có thể nhớ mãi không quên một nam tử? Nhưng nếu nam tử đó là Lý Thanh Sơn thì mọi người không còn cảm thấy kỳ lạ gì nữa.

Tuy nhiên Lý Thanh Sơn lại là một người nhanh quên, lúc này hắn đang sải bước tiến về phía trước dưới ánh nắng mặt trời. Khi mặt trời dần lên cao, chút dư vị còn sót lại trên người hắn cũng nhanh chóng biến mất.

Lý Thanh Sơn hít sâu một hơi, hít vào chút hương hoa cuối cùng rồi đột ngột bật cười thành tiếng. Hắn cảm giác mình như một phu quân ngoại tình, trước khi vào nhà phải chấn chỉnh lại tâm trạng và nghĩ câu giải thích từ trước, lau sạch hương nước hoa và dấu hôn trên người vậy.

Lúc hắn định một bước đi ngàn dặm tới trước mặt Hàn Quỳnh Chi tạo cho nàng bất ngờ thì đột nhiên có tiếng ung ung kỳ lạ xuất hiện trong đầu hắn.

Hắn cau mày nghi ngờ, tập trung dỏng tai lắng nghe. Tất cả âm thanh chu vi trăm dặm xung quanh đều nằm trong tầm theo dõi của hắn, nhưng vẫn không thể nghe được ngọn nguồn âm thanh kia.

Hắn có thể mở rộng phạm vi ra rộng lớn hơn, rộng tới mức có thể nghe được toàn bộ âm thanh trên thế giới này. Tuy nhiên âm thanh kia lại gần trong gang tấc, gần như thể vang lên bên tai luôn vậy.

Hắn dùng hai tay che lỗ tai để ngăn cách tất cả âm thanh bên ngoài, nhưng tiếng ung ung vẫn vang vọng trong đầu mà không hề biến mất.

Sắc mặt hắn sa sầm lại, dường như đã biết tiếng động đó là gì nên cũng chậm rãi thả tay xuống, thở phào một hơi, rồi bắt đầu tập trung phân biệt tiếng động. Cuối cùng cũng nghe được rõ ràng, đã là tiếng động do rất nhiều người tụ tập lại một chỗ. Có nam nữ già trẻ, nhưng rất nhỏ, quá lộn xộn nên mới giống những tiếng ong ong.

Cùng lúc đó, hắn cảm nhận được sức mạnh hội tụ ngày càng tăng cao. Không quá mạnh, nhưng lại nhỏ nhặt như tơ như lũ, cuồn cuộn mãi không ngừng, không hề giống linh lực bình thường.

Vẻ mặt hắn không hề vui, ngược lại ngày càng ngưng trọng. Hắn ngừng chân, giống như phía trước là vực sâu vạn trượng, cũng giống như đang giẫm lên một miếng băng mỏng.

"Đó chẳng phải là điều ngươi muốn hay sao?"

Lý Thanh Sơn cười khổ khẽ lầm bầm trong miệng, bất lực lắc đầu một cái, hai cánh tay vô lực buông thõng xuống. Trên mặt lộ rõ vẻ bi thương.

Ngay cả khi đối diện với kẻ địch kinh khủng nhất, đối diện với những tình huống sắp tử vong hắn cũng chưa bao giờ lộ ra vẻ mặt như bây giờ.

Nguồn sức mạnh kia, tiếng ong ong kia chính là thứ gọi là sức mạnh Tín Ngưỡng.

Mọi thứ tới nhanh hơn hắn tưởng rất nhiều, có lẽ giấc mộng đêm qua chính là điềm báo trước.

Giống như một vầng sáng lóe lên trong bóng tối âm trầm, dùng danh nghĩa của Ma Thần Vương để hội tụ lại tất cả khao khát, nguyện vọng và lòng tín niệm.

Từng chút từng chút, trăm sông đổ về một biển.

Vì thế viên xích tinh lập tức tỏa ra ánh sáng lấp lánh, dần dần vượt qua trận liệt bao vây xung quanh, đại diện cho mười hai viên Ma tinh của mười hai vị Ma Thần.

Ngày xưa khi còn ở dưới Hắc Vân Thành, trước hai quân, quân khí do đại quân mấy chục vạn binh ngưng tụ thành một cách dễ dàng chứ đừng nói là Tín Ngưỡng của hàng trăm triệu Ma tộc, thứ thu được chắc chắn sẽ là nguồn Thần lực vô cùng mạnh mẽ.

Nhưng cái gì phải trả là gì?

Có lẽ Lý Thanh Sơn biết rất rõ. Đó là thứ còn quý hơn sinh mạng, dù chết cũng không muốn mất đi... Thần Ma Cửu Biến sẽ không bao giờ thay đổi.

Chỉ sợ cuối cùng vẫn không địch lại cảnh nước chảy đá mòn, hắn có thể tiên đoán trước được sức ảnh hưởng của năng lượng Tín Ngưỡng lên hắn sẽ càng ngày càng lớn, càng ngày càng sâu. Đó là con đường mà hắn lựa chọn, vì thế hắn phải gánh vác được cái giá phải trả này.

Thậm chí nữ nhân Tiền Dung Chỉ kia còn chưa có hành động gì.

Tiếng nói của một Ma tộc có thể sẽ có nhỏ như tiếng muỗi kêu, nhưng khi tiếng nói của hàng trăm triệu Ma tộc tập hợp lại thì lại như tiếng sấm nổ rền vang, tiếng động vang mãi không ngừng. Nó không chỉ là hơi thở, mà nó tràn ngập sự kinh khủng, tức giận, oán hận, kêu gào... Đó là những ưu tư trái chiều mà trên thế gian có thể tưởng tượng, hoặc không tưởng tượng được.

Đúng thế, nếu cuộc sống rất thỏa mãn thì cần gì phải cầu Thần khấn Phật? Cuộc sống không thể khiến người ta hài lòng thì chúng sinh mới chịu đi truy cầu thiên đường Cực Lạc. Huống hồ nơi trái ngược với chốn Cực Lạc lại là chúng sinh ở Ma Vực chìm sâu trong đau khổ và hành hạ.

Hắn siết chặt hai tay, áp chế xúc động muốn che kín hai tai. Hắn có thể cắt bỏ toàn bộ "tiếng ồn", cắt bỏ toàn bộ Tín Ngưỡng.

Những hắn cần sức mạnh này, bởi vì kẻ địch trên trời sắp tới!

Một người giống như hóa thân của trời, là một nam tử khoác da gấu.