Đại Thánh Truyện(Dịch)

Chương 3141. Vô Năng Yếu Đuối

Lý Thanh Sơn nhìn dáng vẻ bận rộn của nàng, lặng lẽ thở dài một hơi. Hắn không muốn làm một kẻ chỉ biết oán trách người khác. Trên người có vết thương không phải vinh dự, vì nó chỉ là vết thương do bị thương để lại mà thôi.

Tất nhiên nó cũng không phải một sự sỉ nhục. Có điều khi để lộ vết thương cho người khác nhìn thấy, người hận ngươi chỉ biết cười nhạo người vô năng yếu đuối, cảm thấy sung sướng vì điều đó. Còn người yêu người sẽ cảm thấy đau lòng, thậm chí là khuyên ngươi hãy đi con đường khác.

Hắn không thích bị ai cười nhạo, cũng không muốn khiến người khác đau lòng, lại càng không muốn đổi con đường khác. Dù phải trải qua bao nhiêu khó khăn gian khổ thì đó cũng là con đường do hắn lựa chọn, dẫu tan xương nát thịt cũng không bao giờ than oán hối hận.

Lúc này hắn có xúc động muốn bày tỏ hết cho nàng nghe, không muốn nàng cảm thấy thất vọng về hắn, muốn chiếm được sự dịu dàng và đồng tình của nàng.

"Có lẽ ta say rồi."

Lý Thanh Sơn thầm nghĩ, hắn từng cảm thấy nàng và Triều Thiên Kiêu có rất nhiều điểm giống nhau, nhưng giờ hắn nhận ra hai người họ hoàn toàn khác biệt. Có lẽ sự khác biệt lớn nhất đó là nàng nhớ được dáng vẻ năm xưa của Lý Thanh Sơn.

Dù đã trải qua ngàn khó vạn hiểm thì đó cũng là dáng vẻ mà hắn muốn cất giữ nhất. Hôm nay vừa bắt đầu xảy ra thay đổi, có lẽ hai bên đã giao nhau rồi.

Hắn ngửa đầu uống một hơi cạn sạch rượu, rồi nói:

"Quỳnh Chi, muốn nghe chuyện của ta không?"

"Ngươi nói đi! Ta đang nghe rồi!"

Bàn tay đang bận rộn của Hàn Quỳnh Chi ngừng lại, sau đó lại bận rộn tiếp, bưng từng đĩa thức ăn đặt lên bàn.

Giọng nói của Lý Thanh Sơn đứt quãng, giống như đang cố gắng chắp nối câu chuyện:

"Ngươi... Ừm... Ta đã đưa ra... Một lựa chọn để có được sức mạnh lớn hơn, ban đầu ta cứ tưởng... Cứ tưởng ta sẽ không bao giờ chọn lựa chọn ấy, ngay cả khi ta phải chết!"

Hàn Quỳnh Chi nghiêng tay lắng nghe, bắt đầu hiểu được phần nào. Đồng thời cảm thấy nghi ngờ, nhưng không lên tiếng hỏi lại.

"Chắc ta chưa từng nói với ngươi chuyện ta và Tiểu An gặp nhau thế nào đúng không!"

Suy nghĩ của Lý Thanh Sơn bắt đầu rối loạn, hắn không nói luôn về những chuyện đã trải qua ở Nhân Gian Đạo và Ma Vực, mà lại nói về căn nguyên của mọi chuyện.

Hàn Quỳnh Chi gật đầu.

"Khi đó ta còn ở Ngọa Ngưu thôn, lúc mà ta còn yếu hơn cả khi gặp ngươi, hức, thực sự rất thảm, làm nhiều ăn ít, lại còn bị người lớn bắt nạt. Nhưng ta chưa bao giờ khóc cả, còn tự gọi mình là Lý Thanh Sơn, nghĩa là Chôn thây cần gì quê cha đất tổ, đời người có nơi nào không phải Thanh Sơn."

"Người như ta thực ra rất ngang tàng, giống như con trâu mà ta nuôi vậy, không hề sợ chết... Nhưng sau này khi ta gặp Tiểu An ta đã khóc, tuy rằng không phải chuyện của ta nhưng ta không kìm lòng được mà khóc. Lúc đó ta đã quyết định, dù thế nào cũng phải báo thù cho nàng, tìm nhà giúp nàng..."

Lý Thanh Sơn uống say hai mắt mơ màng, nói về rất nhiều chuyện cũ. Nhưng lại chèn cả những chuyện từng trải qua ở Nhân Gian Đạo, chốn Cực Lạc, thậm chí là Ma Vực làm câu chuyện trở nên rối bòng bong, hoàn toàn không còn dáng vẻ nhanh nhạy như bình thường.

Có lẽ hắn đã say thật.

Rất nhiều năm sau đó, khi ở sâu trong Ma Vực hắn lại khóc một lần nữa, khóc như một đứa trẻ khi đưa ra quyết định.

Có lẽ kết cục của câu chuyện đã được quyết định ngay khi bắt đầu câu chuyện. Hắn không thay đổi, cũng không thay đổi lựa chọn.

Dù có hướng tới tự do như chim ưng bao nhiêu thì hắn đã được định trước chỉ là một con trâu, chỉ có thể gồng gánh gánh nặng trên lưng.

"Ta phải tới Khuynh Kỳ Sơn, không còn con đường nào khác cả..."

Mặt trời dần lên cao, thoáng cái trên bàn đã bày đầy đồ ăn. Hàn Quỳnh Chi ngồi đối diện Lý Thanh Sơn lặng lẽ lắng nghe. Nghe tới những cuộc gặp gỡ tràn ngập màu sắc, nghe tới những câu chuyện cũ đã trôi qua rất lâu, nghe về những lựa chọn khiến hắn đau khổ, mấy lần nàng muốn đứng lên ôm hắn thật chặt vào lòng, nhưng nàng vẫn ngồi im bất động, chỉ siết chặt nắm đấm mím chặt môi giống như đang đau khổ lựa chọn.

Tới khi Lý Thanh Sơn kể xong toàn bộ mọi chuyện, nàng đột nhiên nhấc vò rượu lên rồi đứng dậy uống ừng ực cạn sạch số rượu còn lại trong vò. Đầu say choáng váng, hung hăng nhìn thẳng vào mắt Lý Thanh Sơn, dáng vẻ như thể muốn nuốt trọn Lý Thanh Sơn.

Lý Thanh Sơn thấy cũng sợ hãi, kinh ngạc nhìn nàng.

"Ta với Tiểu An khác nhau. Dù Lý Thanh Sơn biến thành bộ dạng nào thì vẫn không khác gì dáng vẻ trong lòng nàng. Còn trong lòng ta chỉ có một Lý Thanh Sơn mãi mãi không đổi, cho dù ta biết hắn là một tên hỗn đản, biết rằng sẽ không có kết quả gì nhưng ta vẫn cam tâm tình nguyện, tới bây giờ ta chưa từng hối hận."

Hàn Quỳnh Chi hiên ngang nói.