Đại Thánh Truyện(Dịch)

Chương 3142. Ta Chỉ Biết Một Lý Thanh Sơn

Lý Thanh Sơn gật đầu đáp:

"Ta biết."

"Vậy ngươi hãy rời khỏi thế giới này đi! Chết ở đâu cũng được, đừng quay lại đây nữa, cần sức mạnh của ai thì cứ kêu gọi người đó. Ta chỉ biết một Lý Thanh Sơn, sẽ không bao giờ quay đầu nhìn lại!"

Lý Thanh Sơn nhìn kỹ nàng, nàng bùng cháy thiêu đốt như một ngọn lửa, ánh lửa sáng chói khiến hắn không thể nhìn thẳng vào. Mà sâu trong ngọn lửa, trong đôi mắt ấy chỉ chứa một mình bóng dáng của Lý Thanh Sơn.

"Những thứ này, ngay cả ta đều là ràng buộc của ngươi!"

Hàn Quỳnh Chi chỉ vào rượu và thức ăn trên bàn, rồi lại chỉ vào mình. Nét buồn bã chợt lóe lên trong mắt, nhưng vẫn dứt khoát vung tay lên lật đổ bàn gỗ đầy rượu và đồ ăn xuống đất. Sau đó nàng xoay lưng về phía hắn, nói:

"Ngươi đi đi!"

Lý Thanh Sơn nhìn bát đũa vỡ tan, thức ăn văng khắp đất. Đây là bữa cơm nàng dồn tâm sức tự tay nấu ra, gần như chưa động đũa chút nào đã lãng phí mất.

Tất nhiên hắn chỉ cần cử động ngón tay một chút là có thể khôi phục nguyên trạng toàn bộ, nhưng hắn không làm như vậy. Hắn chỉ sửng sốt nhìn bóng lưng của nàng một lúc lâu, rồi bật cười:

"Ta biết rồi. Ta đi đây."

Lý Thanh Sơn rời đi, đi khỏi thế giới này để kết thúc lộ trình hồi hương. Nếu đã là con đường hắn lựa chọn vậy thì hắn phải đi, không thể ngừng lại được.

Hàn Quỳnh Chi đứng im trong viện, chỉ có bóng người đổ xuống hơi nghiêng nghiêng tới khi mặt trời ngả đằng Tây, bầu trời đầy sao kết thúc một ngày dài. Lúc này nàng mới ngẩng đầu lên nhìn xích tinh trên bầu trời, dốc toàn bộ tâm ý của mình vào đó.

Ngoài thế giới, tiếng ong ong ầm ĩ vẫn bám theo hắn như hình với bóng không bao giờ ngừng lại. Sau đó hắn đột nhiên nghe thấy một giọng nói quen thuộc, đó là một lời cầu nguyện đặc biệt:

"Cầu Lý Thanh Sơn trong lòng nàng mãi mãi không thay đổi."

Nhân Gian Đạo, trên biển lớn có một chiếc Phúc Thuyền năm cột buồm xuất hiện phía cuối chân trời, nó đang từ từ rẽ sóng đi tới.

Cánh buồm trắng lóa mắt dưới ánh mặt trời, được gió kéo căng mang theo hơi nóng hầm hập tựa như một con chim trắng khổng lồ giúp con thuyền rẽ đôi sóng nước, vượt qua biển cả.

Nếu quan sát kỹ sẽ phát hiện trên cột buồm khắc rất nhiều phù văn ảo diệu hơi lóe lên dưới ánh mặt trời. Vì thế không cần có thủy thủ lãnh đạo cánh buồm cũng có thể tự điều chỉnh phương hướng, giữ được tốc độ di chuyển lớn nhất mà vẫn không lệch quỹ tích.

Tất cả mọi người trên boong tàu đều đang mặc đạo bào, khí độ bất phàm. Họ tụ ba tụ năm cười cười nói nói, mang theo rất nhiều trái cây và thịt khô làm đồ ăn vặt để bắt đầu một chuyến lữ hành đầy vui vẻ. Tạm thoát ra khỏi việc tu hành để tập trung hưởng thụ ánh mặt trời và gió biển.

Mọi thứ vô cùng yên ả, chỉ có một lão giả đứng ở đầu thuyền đang chắp tay, cau mày nhìn biển cả phía xa.

Khi nghe thấy tiếng nói cười của các đệ tử, lão thầm nghĩ trong đầu:

"Yêu tinh mê hoặc đã hiện thế, quang cảnh tốt như này không biết có thể kéo dài được bao lâu. Đại kiếp xảy ra, không biết đám đệ tử này còn được bao nhiêu kẻ còn sống đây?"

Đừng nói là đám đệ tử, ngay cả chút tu vi này của lão cũng chẳng là gì trong trận đại kiếp thiên địa sắp tới cả.

Nhưng lão lại không thể nói ra suy nghĩ trong lòng cho bất cứ ai cả.

Trong chuyến đi vạn dặm tới Vạn Tượng Thành này lão cũng chỉ nói với các đệ tử là đẫn họ đi mở rộng tầm mắt, du lãm một trận. Thực chất là đang suy nghĩ, muốn dẫn toàn bộ Thanh Dương Quan gia nhập vào Vạn Tượng Tông.

Sau trận chiến ở Hắc Vân Thành, Vạn Tượng Tông tổn thất thảm trọng, vẫn luôn mở rộng tiếp nạp môn đồ, không từ chối ai tới. Có điều chưởng môn một phái như lão cũng chỉ xứng làm một đệ tử nhập thất ở đó mà thôi.

Tuy nói là thà làm mỏ gà còn hơn làm đuôi trâu, nhưng nếu không có chiếc thuyền lớn này thì chỉ sợ họ không thể chống lại được trận bão táp này. Nếu đã chết thì mọi chuyện khỏi cần nghĩ nữa, tới làm mông gà còn không được.

Đúng lúc ấy, lão đột nhiên nhướng mày lên, quay đầu nói:

"Lăng Tiêu Tử, đi gọi Diệu Chân sư muội của ngươi lại đây. Sắp tới Vạn Tượng Tông rồi, không thể bỏ qua cảnh sắc này được!"

"Dạ thưa sư phó."

Một đạo nhân trẻ tuổi tuấn tú lập tức nâng hai tay ôm quyền lĩnh mệnh, đầu lại nghĩ:

"Sư phó thật yêu quý Diệu Chân sư muội!"

Sau đó nhanh chân bước vào khoang thuyền, trước mặt tối om om, phải dùng linh quang trong hai mắt mới có thể nhìn rõ đường đi. Hắn bước về phía trước, tiếng cười nói trên boong thuyền dần biến mất, đi thêm vài chục bước nữa thì giống như bước vào một thế giới tĩnh lặng.

"Mà cũng chẳng trách được, vào lúc này rồi vẫn có thể ngồi trong khoang thuyền tĩnh tâm tu hành, tâm tính và khí độ như này đúng như sư phó đã từng nói: Quả là hạt giống tu hành trời sinh. Có thể vượt qua lượt Thiên Kiếp thứ hai trong thời gian ngắn thì chắc chắn không phải do may mắn được."

Đột nhiên cảm thấy nóng lòng, muốn được nhìn thấy dung nhan của nàng.

Trong một tĩnh thất nằm sâu trong khoang thuyền, ánh đèn mờ ảo, khói xanh lượn lờ.