Đại Thánh Truyện(Dịch)

Chương 3143. Sư Muội Đừng Khách Khí

Một nữ đạo quan ngồi xếp bằng trên bồ đoàn tĩnh tâm tu hành, bóng người hắt dưới ánh đèn lay động. Hai mắt nhắm nghiền, vẻ mặt lạnh nhạt thì bất động, hoàn toàn đắm chìm vào tu hành.

"Diệu Chân sư muội, sắp tới Vạn Tượng Tông rồi, sư phó bảo ta tới gọi ngươi."

Giọng nói của Lăng Tiêu Tử vang lên từ ngoài cửa.

"Đã biết."

Diệu Chân chậm rãi mở mắt ra, nói khẽ:

"Cảm ơn sư huynh, ta lên ngay đây."

Giọng nói ngân như tiếng đàn khiến lòng người căng chặt trong bóng tối, nhưng vẻ mặt của nàng vẫn dửng dưng như cũ. Nàng giống như một cây đàn cổ vững vàng cao nhã, không cần người tri âm, chỉ khảy một khúc nhạc thuộc về tiếng lòng mình.

"Sư muội đừng khách khí."

Lăng Tiêu Tử hơi thất vọng, nhưng hắn không thể nảy sinh chút thất vọng nào với vị Diệu Chân sư muội này.

Một lát sau, Diệu Chân đi ra khỏi khoang thuyền lên trên boong thuyền. Ánh mặt trời chói lóa khiến nàng phải híp hai mắt lại, chỉ thấy đám đồng môn đang tụ tập ở đầu thuyền cùng nhìn ra xa.

Thời tiết mùa hè nắng gắt như lửa. Gió nóng hầm hập phả vào mặt, trời cao biển rộng. Tâm trạng nàng cũng vì thế trở nên sôi động hơn, lòng dạ trở nên rộng rãi theo tầm nhìn.

Sóng nước trong veo phập phồng lóe sáng, trải ra chiếu rõ đáy biển. Hơi nước bốc lên khiến không khí mờ mịt hơi sương, phía cuối chân trời nơi tiếp giáp giữa vân sơn và hơi nóng là một tòa thành tuyệt đẹp lơ lửng trên không giống như ảo ảnh.

"Đó chính là Vạn Tượng Tông..."

Dương Diệu Chân thì thầm trong miệng. Mặc dù nàng một lòng cầu đạo, tuy là người ít khi bày tỏ cảm xúc cũng phải rung động trước cảnh tượng này. Nàng đột ngột bật cười, nếu hắn ở đây, chắc chắn hắn sẽ cười chê nàng ngây thơ chưa thấy cảnh đời!

Cảm xúc tự tin dâng lên:

"Nhưng ta đã không còn là Dương Diệu Chân ngày xưa nữa!"

Từ thế giới Tiểu Thiên phi thăng tới Nhân Gian Đạo cảm giác giống như đi từ khoang thuyền ra tới boong thuyền, biển cả vô tận hiện ra ngay trước mắt mới hiểu được khi xưa bản thân nhỏ bé biết bao nhiêu. Mà Hiệp Vương vô địch thiên hạ, danh chấn khắp nơi kia cùng lắm chỉ là một tu hành giả khá mạnh mà thôi. Tuy có mạnh mẽ thế nào trong thế giới Tiểu Thiên thì có lẽ ở ngoài đời, tu vi thực sự còn chẳng bằng sư phó bây giờ!

Nàng nhìn về phía lão giả đứng trên mui thuyền rồi chắp tay thi lễ, lão giả quay đầu mỉm cười gật đầu với nàng.

Sư phó Thanh Dương Chân Nhân của nàng là Âm Thần tu sĩ đã vượt qua lượt Thiên Kiếp thứ tư, tự lực cánh sinh lập nên Thanh Dương Quan. Thế nhưng Thanh Dương Quan lại chỉ là một tông môn nhỏ bé trong Nhân Gian Đạo mà thôi.

Khi nghe tới việc sắp tới Vạn Tượng Tông... Đưa mắt ra xa nhìn ảnh ảo phía cuối chân trời... Tu hành giả vượt qua lượt Thiên Kiếp thứ tư cùng lắm mới là đệ tử nhập thất, còn đệ tử chân truyền thì cần phải là Dương Thần tu sĩ đã vượt qua lượt Thiên Kiếp thứ năm mới đủ năng lực đảm đương.

Đó mới là đệ tử thôi, phía trên còn có Nhân Tiên tông chủ đã vượt qua lượt Thiên Kiếp thứ sáu, cộng thêm Thái Thượng tông chủ vốn đã là Chân Tiên.

Chân Tiên... Là độ cao mà nàng không thể đo lường và tưởng tượng được, cũng là mục tiêu mà nàng theo đuổi suốt đời.

Không biết giờ này hắn có còn bị mắc kẹt trong thế giới Tiểu Thiên hay không. À không, với bản lĩnh của hắn có lẽ hiện giờ hắn đã thoát được khỏi nơi đó! Hoặc đã trở về quê hương, là Cửu châu thế giới trong miệng hắn. Hoặc cũng có thể đã phi thăng tới Lục Đạo Luân Hồi, cũng có khả năng là đã tới Nhân Gian Đạo rồi! Có lẽ một ngày nào đó trong tương lai, họ có thể gặp được nhau.

"Nhưng ngươi đừng hòng bắt nạt ta như ngày xưa!"

Khi Dương Diệu Chân đang nhìn phương xa, lòng nhớ về nơi muốn tới thì cũng có một người khác đang nhìn ngắm nàng... Dung nhan không son cũng chẳng phấn, nhưng lại mang đường nét xinh đẹp tuyệt luân. Tóc búi cao làm lộ ra cần cổ trắng như tuyết, thân hình cao gầy xinh đẹp như hạc.

Khuôn mặt lạnh nhạt mang theo phong tình dịu dàng. Đạo bào khoác lên dáng người cao gầy làm lộ rõ sự thành thục của nàng. Đó là dấu hiệu của một người từng làm vợ, từng làm mẹ... Về điều này có lẽ rất nhiều người trong Thanh Dương Quan sẽ không bao giờ tin, thậm chí còn bị đả kích nghiêm trọng. Họ không thể đoán được nam nhân có thể khiến nàng lấy thân báo đáp là dạng người như nào.

Lúc đó nàng chỉ lạnh nhạt nói, không hề che giấu điều gì mà chỉ muốn giảm bớt chút phiền phức.

"Dù đó là nam nhân thế nào thì ngươi và hắn cũng đã cách nhau hai thế giới, hắn không thể đuổi theo bước chân của ngươi, không còn xứng với ngươi nữa. Sau này người ở cạnh ngươi chắc chắn sẽ là ta."

Lăng Tiêu Tử lặng lẽ quyết định trong lòng, sau đó đi về phía Dương Diệu Chân.

Dương Diệu Chân thở dài, tóm lại vẫn không thể bỏ được chút phiền phức này.