Tuy rằng đó chỉ là tiểu thế giới, nhưng có thể đứng trong thập đại mỹ nhân thì tiêu chuẩn cũng phải được chọn ra từ hàng triệu dặm. Tuy ngây thơ chưa gặp chuyện chuyện đời, nhưng lại nuôi ra thái độ tự tin trong nàng.
Còn nàng có thể sống ở một thế giới linh khí mờ nhạt, một thế giới võ giả xưng hùng, hai mươi năm không bước chân ra khỏi cửa để một lòng tu hành cầu đạo, vậy chắc chắn tâm tính và thiên tư không phải thứ mà một tu sĩ Kim Đan có thể so sánh được.
Hai bên hợp nhất, mị lực tự sinh.
Phúc Thuyền chậm rãi rẽ sóng đi tới gần Vạn Tượng Thành, ảo ảnh đang lơ lửng trên bầu trời mờ mịt hơi nước từ từ hiện rõ, lộ ra vẻ nguy nga tráng lệ.
"Diệu Chân sư muội, ngươi có biết công pháp lợi hại nhất của Vạn Tượng Tông là gì không?"
Lăng Tiêu Tử tới gần, nói.
"Hình như gọi là Vạn Tượng Thiên Thư."
Dương Diệu Chân ngẫm nghĩ một lát mới nói.
"Đúng thế, Vạn Tượng Thiên Thư bao hàm vô số thiên thư khác, mỗi một quyển đều có thể giúp người ta tu thành Nhân Tiên."
Lăng Tử Tiêu nói với vẻ hâm mộ. Công pháp hiện giờ hắn đang tu hành kém xa so với bất kỳ một cuốn thiên thư nào trong đó.
Dương Diệu Chân cẩn thận lắng nghe, nàng rất ân cần với những chuyện liên quan tới tu hành. Những đệ tử khác cũng vây xung quanh nghe ngóng.
Lăng Tiêu Tử thấy vậy thì càng hưng phấn hơn:
"Cũng có người nói Vạn Tượng Thiên Thư vốn đã là một thể, không chỉ là tên gọi chung của tất cả thiên thư mà nó ẩn chứa tất cả đạo công pháp trên thế giới, tất cả thiên thư đều do nó diễn hóa ra. Cũng dựa vào cuốn Vạn Tượng Thiên Thư này nên Vạn Tượng Tông mới vượt qua được trận chiến, giữ được phồn vinh hưng thịnh như cũ."
"Cách đây không lâu, Vạn Tượng Tông đã đại chiến với Ma tộc. Bên Ma Vực phái ra mười hai Ma Hoàng và đại quân mấy triệu người vây đánh Hắc Vân Thành, còn có cả ý niệm của Đào Ngột giáng xuống nữa. Trận chiến đó rất thảm khốc, ngay cả các đệ tử chân truyền tu vi Dương Thần cũng chết hơn nửa, suýt nữa diệt toàn quân. Sau đó nhờ có đại sư huynh là Lý Thanh Sơn bức lui Đào Ngột Ma Thần mới tránh khỏi cảnh thất bại hoàn toàn."
Tuy rằng hắn không dám so sánh với Đại sư huynh của Vạn Tượng Tông, nhưng ít ra hắn cũng là một vị đại sư huynh!
"Ngươi nói cái gì?"
Đôi mắt xinh đẹp của Dương Diệu Chân kinh ngạc trợn tròn lên.
Lý Thanh Sơn... Với Dương Diệu Chân, cái tên này đã khắc cốt ghi tâm.
Đó không chỉ là một người nam nhân, một người từng chinh phục nàng, từng chiếm nàng làm của riêng, hoặc là phụ thân của các con. Nàng là tu hành giả trời sinh nhưng vẫn tốn rất nhiều thời gian để quên đi.
Có trời mới biết làm một tu hành giả, nàng đã cô đơn bao nhiêu khi sống trong Tiểu thế giới nơi võ giả xưng hùng. Tựa như một con chim biển từ khi sinh ra đã không có đồng loại, lòng mang mục tiêu cố chấp bay đi thật xa.
Nàng từng ôm ấp tình cảm thiếu nữ, nhưng lại mang khuôn mặt tuyệt thế nên gặp phải vô số theo đuổi và cám dỗ, vậy mà nàng vẫn chưa hề phải lòng bất cứ ai. Nàng mang khát vọng đưuọc quát tháo giang hồ, làm một nữ hiệp chứ không phải thập đại mỹ nhân gì đó. Rõ ràng nàng có thiên tư có thể trở thành một võ giả mạnh mẽ, nhưng cuối cùng chỉ đành cố thủ trong đạo quan.
Không ngại khó khăn, tu hành dựa vào những truyền thuyết mờ ảo, một mình độc hành trong bóng tối lâu tới mức nàng cảm giác sắp không thể kiên trì thêm được nữa. Sau đó hắn đã xuất hiện, nói cho nàng biết con đường nàng đi là đúng!
Ánh sáng đã chiếu rọi khắp nơi.
Dù đã xa cách nhiều năm nhưng nàng vẫn nhớ tới cảm giác rung động khi ấy, đương nhiên vẫn kém xa thời điểm lần đầu bị hắn chiếm làm của riêng. Tuy rằng lúc ấy nàng cũng rất vui sướng. Mới quen biết hắn một thời gian ngắn nhưng lúc đó nàng không hề có ý định kháng cự lại, thất tình lục dục vốn đã là chuyện bình thường trên đời, huống chi người kia lại là hắn.
Mọi người hay nói tính cách của nàng lạnh nhạt, còn hắn lại nói con đường tu hành vốn đã định trước rất cô độc. Còn nhớ lúc chia xa, hắn đã nói:
"Dù ngươi tỏ ra lạnh nhạt thế nào thì ta vẫn biết ngươi là người trọng tình trọng nghĩa, chỉ sợ trong lòng người vẫn còn thứ không thể dứt bỏ hoàn toàn."
Mà không hay biết rằng gánh nặng cả đời duy nhất nàng đặt trong lòng chỉ có mình hắn, ngoài ra không còn bất kỳ thứ gì không thể dứt bỏ được cả.
Vì thế nàng không ngừng tự nhắc nhở bản thân, Lý Thanh Sơn chỉ là một tu hành giả bình thường mà thôi, tu vi năm xưa cùng lắm mới tới lượt Thiên Kiếp thứ ba, cảnh giới Nguyên Anh tu sĩ. Có lẽ với tu vi này hắn đã rất mạnh, rất đặc biệt ở Tiểu thế giới, nhưng người như hắn nhiều vô cùng ở Nhân Gian Đạo. Bây giờ nàng chỉ cần cố gắng hơn một chút là có thể đạt được cảnh giới này.
Nàng là vậy, luôn cố gắng làm mờ nhạt ấn tượng hắn để lại trong lòng.