Nhưng sau mấy chục năm, đột nhiên nghe lại tên của hắn, phản ứng bây giờ khiến nàng nhận ra rằng mọi nỗ lực quên đi của nàng đã thành công cốc. Tựa như vết bớt bẩm sinh đã có trên người, không phải cứ dùng nước là rửa sạch được.
Lúc này nàng không biết mình nên cười hay nên khóc.
Lăng Tiêu Tử sững sờ, hắn chưa bao giờ thấy trên mặt Dương Diệu Chân xuất hiện nhiều biểu cảm sinh động như vậy, trông nàng càng động lòng người gấp mười lần bình thường trong trí nhớ của hắn. Nếu được ở bên nhau dài lâu, được nhìn thấy biểu cảm này trên mặt nàng bất kỳ lúc nào thì trông nàng sẽ không còn giống Thần Tiên nữa, mà càng giống hơn cả Thần Tiên. Về phần có thể đắc đạo thành Tiên thật hay không cũng chẳng còn quan trọng.
Những đệ tử còn lại hoàn toàn chìm đắm vào truyền thuyết, cả đám bàn luận sôi nổi:
"Ngay cả Dương Thần tu sĩ cũng phải chết, Ma tộc đáng sợ tới vậy ư?"
" Đào Ngột Ma Thần có phải Chân Tiên không?"
"Nói thừa, tất nhiên là Chân Tiên rồi, mười hai Ma Thần của Ma Vực có ai không phải là Chân Tiên chứ!"
"Sư huynh, vậy người tên Lý Thanh Sơn kia lợi hại như vậy sao?"
Những chuyện do Lăng Tiêu Tử nói ra vô cùng xa vời với bọn họ, Dương Thần tu sĩ đã là cấp bậc mà họ khó mà sánh nổi rồi. Vậy thì Ma Thần lại càng khó tưởng tượng hơn, về phần Lý Thanh Sơn có thể ép lui Ma Thần kia là dạng quái vật thế nào thì họ càng không thể tưởng tượng nổi.
Thanh Dương chân nhân lắc đầu, bắt đầu xen ngang:
"Người tên Lý Thanh Sơn này đâu chỉ lợi hại, nghe nói hắn mới phi thăng lên Nhân Gian Đạo mới vài chục năm mà thôi. Hồi đầu tu vi của hắn mới tới lượt Thiên Kiếp thứ ba, nghe nói bây giờ đã vượt qua lượt Thiên Kiếp thứ sáu, sau đó được tiếp đón tới chốn Cực Lạc làm Già Lam Thần Tướng rồi."
Hiển nhiên trước khi tới đây, lão đã cẩn thận điều tra tình hình ở Vạn Tượng Tông kỹ càng một lượt. Dù không điều tra thì Đại sư huynh Lý Thanh Sơn đứng đầu các đệ tử chân truyền cũng là một người không thể ngó lơ. Lúc đang nói, lão cau mày đầy khó tin, không khác mấy so với những đệ tử của mình.
"Sao có thể!"
Đám đệ tử kinh ngạc hô lên, miệng há thật lớn, ngay cả Lăng Tiêu Tử cũng vậy. Về sự tích của Lý Thanh Sơn, hiển nhiên hắn mới được nghe qua những lời đồn chứ không tìm hiểu kỹ càng như Thanh Dương chân nhân.
Dương Diệu Chân có thể vượt qua lượt Thiên Kiếp thứ hai trong vòng mười năm ngắn ngủi, sau đó đạt tới điên phong Kim Đan tu sĩ đã là thiên tài tuyệt thế trong số bọn họ rồi. Vậy mà trong khoảng thời gian tương đương lại có thể vượt qua lượt Thiên Kiếp thứ tư, thứ năm, thứ sáu khó khăn và gian nan hơn cả. Nghĩ sao cũng thấy đó là chuyện không thể. Độ kinh ngạc quá lớn, khiến họ quên mất cả việc tôn sư trọng đạo, không khỏi tỏ ra nghi ngờ trước câu nói này.
Chỉ có Dương Diệu Chân không hề tỏ ra bất ngờ, nàng thầm nghĩ quả nhiên là thế, đồng thời khẳng định suy đoán của mình... Tu vi của Lý Thanh Sơn lúc còn ở thế giới Tiểu Thiên quả nhiên mới tới lượt Thiên Kiếp thứ ba.
Đương nhiên trên đời có rất nhiều người trùng tên, Lý Thanh Sơn cũng không phải cái tên đặc biệt hiếm có gì. Nhưng nàng gần như không hề do dự, có thể xác nhận trăm phần trăm rằng Lý Thanh Sơn chính là Lý Thanh Sơn kia. Dù trên đời này có bao nhiêu Lý Thanh Sơn đi chăng nữa thì ngoài Lý Thanh Sơn ra, sẽ không có một ai có thể làm ra chuyện ngoạn mục như vậy.
Ban đầu hắn làm Hiệp Vương gia chơi xoay Tiểu thế giới quay mòng mòng, sau đó chuyển sang Nhân Gian Đạo cũng không phải chuyện kỳ lạ gì.
"Người nam nhân này là kiểu người như vậy!"
Điều khiến nàng cảm thấy thú vị nhất là khi Thanh Dương chân nhân đối mặt với sự nghi ngờ của đám đệ tử, lão cũng bắt đầu cảm thấy không dám chắc theo:
"Ờ, có khả năng là vẫn chưa vượt qua lượt Thiên Kiếp thứ sáu đâu! Nhưng ít nhất cũng là Dương Thần tu sĩ đã vượt qua lượt Thiên Kiếp thứ năm, không thì cũng chẳng thể làm Đại sư huynh của Vạn Tượng Tông được."
Câu này khiến nàng muốn bật cười, tuy rằng không hiểu tại sao lại buồn cười.
Có lẽ giống như một đứa bé luôn cố gắng nỗ lực muốn vượt qua phụ thân của mình, tới một ngày, khi đứa bé đó dần trưởng thành, trở nên cao lớn vững chắc hơn lại phát hiện phụ thân mình không cao lớn vững chắc như trong trí nhớ của hắn lắm. Thậm chí còn gầy yếu thấp bé hơn người ta. Cũng đột ngột phát hiện phụ thân che giấu thân phận nhà giàu nhất thế giới.
Có lẽ chẳng mấy ai trên đời từng trải qua loại cảm xúc kỳ diệu này.
Dương Diệu Chân cười khẽ, mọi người trên boong thuyền lập tức yên tĩnh lại, ngây ngốc nhìn chăm chú vào nàng.
Nhóm nam đệ tử liếc trộm nàng một cái rồi rời ánh mắt đi ngay, sau đó lại không nhịn được lén nhìn trộm cái nữa. Giống như nhìn thấy tia sáng chói mắt không thể nhìn chăm chú quá lâu, cũng không thể ngó lơ nó được. Còn những nữ đệ tử thì nhìn nàng không chớp mắt, có người thì ghen tị, có người lại đang thưởng thức.