Lăng Tiêu Tử không thể khống chế được ánh mắt, choáng váng chuyển tầm nhìn, không hiểu vì sao nàng lại đột nhiên nở nụ cười. Quen biết nàng đã lâu, hình như hắn chưa bao giờ nhìn thấy nàng nở nụ cười tươi như vậy.

"Diệu Chân Tử, không lẽ... Không lẽ ngươi biết Lý Thanh Sơn kia?"

Ngay cả Thanh Dương chân nhân cũng cảm thấy kích động, lão không bị nhan sắc mê hoặc như đám đệ tử nhà mình nên cũng nhanh nhạy nhận ra biểu hiện khác thường của nàng.

"Thưa sư phụ, ta có biết."

Dương Diệu Chân tích chữ như vàng, nhưng cũng không nói dối.

"Sư muội, ngươi biết Lý Thanh Sơn sao?

"Hay là trùng tên thôi!"

Đám đệ tử tỏ ra kinh hãi, tuy rằng họ kính trọng Dương Diệu Chân là thật nhưng lúc này họ khó mà liên hệ người trước mặt với một người đứng xa tít tắp trong truyền thuyết,

"Vậy... Vậy quan hệ của hai ngươi là thế nào?"

Thanh Dương chân nhân vô cùng phấn khích, ánh mắt nhìn vào Dương Diệu Chân còn nóng bỏng hơn cả Lăng Tiêu Tử. Lão muốn đầu nhập Vạn Tượng Tông, nhưng cũng muốn lấy được một cái giá cao để đổi thêm được chút tài nguyên, vậy thì lão mới có cơ hội tiến lên một bước, vượt qua lượt Thiên Kiếp thứ năm. Đệ tử chân truyền và đệ tử nhập thất, Âm Thần tu sĩ và Dương Thần tu sĩ rất khác nhau.

Nếu có thể móc nối được quan hệ với Đại sư huynh của Vạn Tượng Tông, để Lý Thanh Sơn chiêu mộ lão vào Vạn Tượng Tông thì đãi ngộ chắc chắn sẽ tốt hơn là tự đi đầu nhập. Vả lại lúc xảy ra đại kiếp cũng có núi dựa sẵn, ít nhất cũng không bị người ta coi là con tốt thí.

Dương Diệu Chân hơi dơ dự, định nói "Hắn từng là phu quân của ta", nhưng ngày xưa lúc chia ly, chính miệng hắn đã nói bọn họ không phải phu thê. Mặc dù ý định của hắn là muốn giúp nàng dứt bỏ, nhưng vẫn khiến nàng để ý rất nhiều.

Bèn cân nhắc một lúc mới nói:

"Lúc ở Tiểu thế giới, ta từng sinh một đứa con cho hắn."

"Không, không thể nào!"

Lăng Tiêu Tử giật mình, cảm thấy vô cùng khó tin:

"Chắc chắn chỉ là trùng tên trùng họ mà thôi."

Hắn không muốn tin, nhưng lại không thể không tin. Nếu không phải là nam nhân như vậy thì sao có thể khiến nàng cảm mến.

Còn Thanh Dương chân nhân thì rất vui mừng, tuy nhiên vẫn cảm thấy hơi nghi ngờ. Lão cũng sợ đây chỉ là trùng tên trùng họ, lập tức cảm thấy hụt hẫng.

Đúng lúc này, Vạn Tượng Tông đã gần trong gang tấc.

Tại khu biển cạn, một pho tượng hình người to lớn hùng vĩ từ từ nổi lên trong màn hơi nước mờ mịt. Pho tượng này mắt to mày rậm, biểu tình cương nghị quả quyết, trên người mặc khôi giáp, tay cầm trường đao giống như đang canh giữ Vạn Tượng Tông. Có lẽ đây chính là sản vật do một đệ tử chân truyền nào đó tạo ra để nịnh hót hắn. Tất cả mọi người đều cho rằng sau Lâm Huyền, trận đấu tranh cướp vị trí Đại sư huynh đã lắng xuống, Vạn Tượng Tông lại nghênh đón quãng thời gian thống trị rất dài.

Thanh Dương chân nhân chỉ vào pho tượng, hỏi:

"Dáng vẻ như này đúng không?"

Dương Diệu Chi ngắm pho tượng, nàng nhìn tới ngây người, lẩm bẩm trong miệng:

"Giống như đúc."

Sắc mặt Lăng Tiêu Tử xám xịt, chút ảo tưởng cuối cùng bị cắt đứt hoàn toàn.

Lúc này Thanh Dương chân nhân đâu rảnh để quan tâm tới cảm giác của đại đệ tử nhà mình. Lão kiềm chế sự hưng phấn trong lòng, hỏi tiếp:

"Đồ nhi, vậy tại sao hai người lại tách ra?"

Có bắp đùi đỉnh cao như vậy thì tội gì phải tu hành trong đạo quan nhỏ của lão chứ. Nếu Dương Diệu Chân gia nhập Vạn Tượng Tông từ sớm, lại được Lý Thanh Sơn chiếu cố thì với tư chất của nàng bây giờ ít nhất cũng phải là Nguyên Anh tu sĩ, không lẽ có ân oán nào đó bên trong.

"Đồ nhi?"

Dương Diệu Chân muốn trợn mắt lên nhìn. Sau khi tới Nhân Gian Đạo đã làm ảo tưởng của nàng với nơi này tan vỡ, đó là nhóm tu hành giả ở đây không hề thanh tâm quả dục, một lòng cầu đạo như trong truyền thuyết. Hơn nửa trong số đó không dũng mãnh tinh anh và có tinh thần bất khuất không sợ bất kỳ thứ gì như Lý Thanh Sơn.

Trong đám người, trông nàng lại giống tu hành giả nhất. Còn vị sư phó này của nàng... Quan chủ Thanh Dương Quan... Từ lâu đã không chính tu, không những thích uống rượu ngon mà còn rất thích đi vân du.

Nàng nói như lẽ đương nhiên:

"Ta muốn phi thăng!"

"Hắn đối xử với ngươi tốt không?"

Thanh Dương chân nhân hỏi thăm lần cuối.

"Hắn đối xử với ta rất tốt."

Dương Diệu Chân không hề do dự, đáp lại ngay.

"Đồ nhi ngoan, ngươi cảm thấy thầy đối xử với ngươi thế nào?"

Thanh Dương chân nhân chà xát hai tay, nở nụ cười xu nịnh với đệ tử nhà mình. Nhưng không một ai ở đây cảm thấy kỳ quái cả, ngoài Lăng Tiêu Tử ra thì ánh mắt của những đệ tử khác của Thanh Dương Quan khi nhìn về phía Dương Diệu Chân đều tràn ngập sùng bái, giống như nàng mới là người được điêu khắc thành tượng vậy.

"Đồ nhi ngoan?"

Dương Diệu Chân không nhịn được liếc mắt nhìn lão.

Lúc này Phúc Thuyền đã đi vào vịnh, đậu sát ở bến tàu... Đã tới Vạn Tượng Tông.

Dương Diệu Chân đành nói:

"Với Diệu Chân, sư phó ân trọng như núi."

Thanh Dương chân nhân tinh thần phấn chấn, cũng không thèm giấu giếm nữa, cuối cùng cũng nói ra mục đích thực sự của chuyến đi này. Đó là muốn mang toàn bộ Thanh Dương Quan đầu nhập vào Vạn Tượng Tông.