Đại Thánh Truyện(Dịch)

Chương 3147. Sống Nhờ Hơi Thở Của Người Khác

Đám đệ tử cực kỳ kinh ngạc, vội vã khuyên can.

Lăng Tiêu Tử phản đối mãnh liệt, hắn là đại sư huynh của Thanh Dương Quan, là người phụ trách quản lý mọi chuyện lớn nhỏ trong Quan khi Thanh Dương chân nhân đi vân du. Có thể nói ở Thanh Dương Quan, hắn dưới một người, trên mấy chục người. Nếu Thanh Dương Quan sát nhập vào Vạn Tượng Tông thì hắn chỉ có thể làm một đệ tử đăng đường, thuộc loại người không quan trọng trong hàng ngũ đệ tử của Vạn Tượng Tông.

Sau đó hắn liếc mắt nhìn thoáng qua Dương Diệu Chân, lòng xót xa: Nếu Thanh Dương Quan thực sự gia nhập Vạn Tượng Tông thì Diệu Chân sư muội có thể nối lại tiền duyên với tên Lý Thanh Sơn kia. Còn ta sẽ mãi mãi phải sống nhờ hơi thở của người khác*.

(*Ví việc sống nhờ người khác, nhìn sắc mặt người ta để làm việc.)

Khi Dương Diệu Chân biết tính toán của Thanh Dương chân nhân thì rối như tơ vò: Loanh quanh một hồi, cuối cùng vẫn phải trở về bên cạnh hắn sao?

Về phản ứng của chúng đệ tử, Thanh Dương chân nhân đã dự đoán được từ lâu.

Nhân Gian Đạo và Cửu Trùng Thiên có mối liên quan rất sâu sắc với nhau, Thái thượng tông chủ của các đại tông môn đa phần đều là Chân Tiên trên Cửu Trùng Thiên, thậm chí các trận tranh giết giữa các tông môn còn không kịch liệt như ở ba ngàn thế giới. Không những là vì các vị tông chủ đã quen biết từ lâu mà còn vì phải chống lại Ma Vực khuếch trương, tránh việc tiêu hao lãng phí vào những cuộc chiến.

Tất nhiên chiến trường Ma Vực rất thảm khốc, hơn xa những cuộc đấu pháp trong các tông môn. Còn trách nhiệm chống lại sự xâm chiếm của Ma tộc lại là của tất cả các đại tông môn. Họ cũng không ép những tôn môn quy mô vừa và nhỏ tham chiến. Nếu những tông môn vừa và nhỏ kia không có ý định kiến công lập nghiệp, chủ động tham chiếm thì những chuyện xảy ra ở biên cương xa xôi hoàn toàn chỉ là những câu chuyện được kể lại.

Cũng vì thế mà các tông môn vừa và nhỏ, các tán tu ở Nhân Gian Đạo đa phần đều sống yên bề gia thất, có thể nói là sóng êm biển lặng.

Hòa bình kéo dài quá lâu khiến người ta quên mất dáng vẻ thực sự của chiến tranh, thậm chí đánh mất luôn tưởng tượng của con người về chiến tranh.

Ngay cả khi treo mấy câu truyền miệng như Yêu tinh Mê Hoặc, đại kiếp thiên địa cũng không mang lại cảm giác chân thực. Họ chỉ cảm thấy dù trời có sập xuống thì các vị Thượng Tiên Tôn Thần trên Cửu Trùng Thiên sẽ không mặc kệ. Trong trường hợp xấu nhất cùng lắm chỉ là những trận đấu pháp kéo dài liên miên không ngừng nghỉ.

Thanh Dương chân nhân quyết tâm:

"Ý sư phụ đã quyết, các ngươi đừng khuyên nữa!"

Sau đó lão thở dài, nói thêm vài câu kiểu như:

"Các ngươi vẫn còn quá trẻ, không biết độ lợi hại của đại kiếp thiên địa."

"Sư phụ làm vậy là muốn tốt cho các ngươi, sau này các ngươi sẽ hiểu thôi."

Đám đệ tử nghĩ sao cũng không hiểu, nhưng cũng không thể cãi lại lời sư phụ. Vì vậy ai cũng tỏ ra mất mác, không còn tâm trạng du sơn ngoạn thủy nữa. Nhưng khi họ rời thuyền lên bờ, đi vào Vạn Tượng Thành thì cảnh tượng trong thành lại khiến bọn họ rung động.

Trong tòa thành dòng người đông đúc, ầm ĩ náo nhiệt không hề giống một tông môn tu hành, mà trông càng giống thành quách của người phàm hơn.

Tuy nhiên nếu là thành trì của người phàm thì sẽ không thể có cảnh tượng tráng lệ như ở đây được: Từng tòa lầu cao chót vót nhô lên, nhìn đâu cũng thấy rường cột chạm trổ, mái cong uốn lên, những chiếc cầu dài như cầu vồng bắc ngang giữa trời, các tu hành giả phong độ nhẹ nhàng đang đi bên trên.

Những dương đài trồng hoa lăng không giống như những chậu hoa tinh xảo, bên trên trồng đầy kỳ hoa dị thảo đang nở rộ, những khóm hoa tươi nổ rộ lộng lẫy. Cũng có rất nhiều tu hành giả ngồi bên trong thưởng trà luận đạo.

Ngắm nhìn mọi vật rạng rỡ của tòa thành rộng lớn trên biển, mọi thứ trong Vạn Tượng Thành khiến người ta hoa cả mắt. Cả đám nhìn chằm chằm, gần như quên luôn cảm xúc mất mác khi biết tông môn sắp giải tán.

Tuy nhiên cảm xúc mất mác đó cũng nhanh chóng kéo về, ngày càng trở nên mãnh liệt hơn. Ngay cả Dương Diệu Chân cũng cảm thấy hóa ra bọn họ cũng chẳng có gì đặc biệt.

Mặc dù Thanh Dương Quan không bằng Vạn Tượng Tông, nhưng cũng là những Thần Tiên siêu phàm thoát tục trong mắt người phàm, là nhân tài nghìn năm có một. Mà hôm nay đưa mắt nhìn lại, đâu đâu cũng là tu hành giả, không rõ có tới mấy trăm mấy ngàn, hay là mấy chục ngàn người ở đây. Còn bọn họ lẫn bên trong tất nhiên chẳng có điểm gì đặc biệt, trông càng giống đám nhà quê vừa lên thành thị, cái gì cũng mới lạ nhìn khắp nơi.

Lăng Tiêu Tử rung động một lúc lâu vẫn chưa thể bình ổn tâm trạng, miệng lẩm bẩm:

"Vậy Lý Thanh Sơn kia là người thống trị nơi này sao?"

Thanh Dương chân nhân liếc hắn một cái, thầm biết đệ tử của mình không cam tâm nhưng vẫn nói:

"Thái Thượng tông chủ của Vạn Tượng Tông trông coi Ngự Thư phòng cho Thiên Đế, hai vị tông chủ khác cũng lên Cửu Trùng Thiên theo. Vật cưỡi của Thái Thượng tông chủ là Quy Hải Linh Tôn hiện đang trấn giữ ở Thiên Thư Lâu, quanh năm suốt tháng suy diễn Vạn Tượng Thiên Thư, không quan tâm tới sự vụ bên ngoài."