"Vì vậy tất cả mọi chuyện lớn nhỏ trong Vạn Tượng Tông đều do các đệ tử chân truyền từng bộ phận đảm đương hoặc thương nghị xử lý. Còn Lý Thanh Sơn là người đứng đầu các đệ tử chân truyền, có quyền chỉ huy bọn họ. Sau trận chiến ở Hắc Vân Thành, hắn ép lui được hóa thân của Ma Thần Đào Ngột nên đã trở thành ân nhân cứu mạng của tất cả đệ tử chân truyền. Uy tín trong tông môn của hắn cực cao, có thể nói là người thống trị nơi này."

Khi nhắc tới ba vị tông chủ, Quy Hải Linh Tôn, thậm chí là Lý Thanh Sơn lão cũng không quên chắp tay vái trời. Trong ngữ điệu tràn ngập vẻ kính sợ.

Có câu nói thế này, "Kẻ giang hồ càng già thì lá gan càng nhỏ", nhưng thực ra tu vi càng cao kiến thức càng rộng thì càng biết độ lợi hại của nhiều chuyện. Thế nên lão không hề cảm thấy việc mình nhờ quan hệ, ôm đùi người ta có gì mất mặt cả. Ngay cả các Dương Thần tu sĩ cao cao tại thượng, các đệ tử chân truyền cũng phải cậy nhờ Lý Thanh Sơn mới giữ được mạng. Còn hắn có cái gì để lên mặt chứ.

Lăng Tiêu Tử không nói gì được, buồn bực không thôi.

Khi câu chuyện không còn là một câu chuyện nữa thì người kể chuyện sẽ mất đi dáng vẻ ung dung cười cười nói nói.

Thanh Dương chân nhân vỗ vào vai Lăng Tiêu Tử rồi tiếp tục đi vào trong thành. Thấy trong thành có rất nhiều tu hành giả, lão thầm nghĩ: Xem ra có không ít người có ý định giống mình.

Sau trận chiến tại Hắc Vân Thành, đệ tử chân truyền trong Vạn Tượng Tông mất hơn nửa. Nếu là tông môn bình thường khác chắc chắn sẽ vì vậy mà tổn thương nguyên khí nặng nề, muốn khôi phục được như cũ ít nhất phải mất ngàn năm.

Nhưng Vạn Tượng Tông lại có đại lượng ban thưởng của Vô Dục Thiên Cung, lại thêm lượng tài nguyên khổng lồ tích lũy trong Bách Thảo Viên, giờ lại mở rộng cửa thu nhận đệ tử ở khắp nơi nữa. Lại còn đúng lúc Yêu tinh Mê Hoặc hiện thế, rất nhiều tông môn tầm trung hoặc nhỏ, các tán tu đều có ý định giống như Thanh Dương chân nhân. Vì thế mới có nhiều người tụ tập trong thành, mức độ phồn vinh thoạt nhìn còn tốt hơn cả trước đâu.

Đa phần mọi người tới đây vì Thiên Thư Lâu.

Thanh Dương chân nhân ngẩng đầu lên nhìn, tòa cao ốc cao ngàn trượng đâm thẳng lên tận bầu trời, uy nghiêm đứng vững trong Vạn Tượng Thành, tư thế hiên ngang.

Dưới Thiên Thư Lâu, phía đông là vách đá cao hơn mười trượng, vách đá trơn nhẵn phát sáng, bên trên khắc ba chữ to ngay ngắn "Bảng Vạn Tượng". Khi ánh mặt trời chiếu vào làm sáng lên rất nhiều cái tên.

Đứng đầu tiên chính là tên của Lý Thanh Sơn, áp đảo bên trên tất cả các đệ tử.

Đoàn người của Thanh Dương Quan ngẩng đầu lên nhìn một lượt, sau đó lại bắt đầu tỏ ra thân thiết với Dương Diệu Chân, miệng gọi sư muội sư tỷ liên tục. Thanh Dương chân nhân thì treo hai chữ đồ nhi bên miệng, không còn gọi nàng là Diệu Chân như trước nữa.

Làm Dương Diệu Chân rất mất tự nhiên, cảm giác gánh nặng cả tông môn đều đè lên vai nàng, chờ đợi nàng đi tìm Lý Thanh Sơn vậy. Nàng không hề lo hắn còn nhớ lại tình xưa hay không, bởi vì hắn vô cùng trọng tình trọng nghĩa. Nàng chỉ sợ không biết lúc đó lại bị hắn trêu chọc thế nào thôi.

Chỉ mình Lăng Tiêu Tử không nói năng gì đứng cách xa, giống như tự hắn cố giữ khoảng cách với mọi người.

Trên trục đường chính của Vạn Tượng Thành có một tòa lầu các cao lớn nguy nga đứng phía sau Thiên Thư Lâu, tiếp giáp với những dãy nhà dựa vào sườn núi, nguy nga lộng lẫy, khí thế bất phàm. Thiên Thư Lâu mang theo tư thế hiên ngang đâm thẳng lên trời xanh thì những tòa kiến trúc này lại mang tư thế oai phong sừng sững.

Nếu so Vạn Tượng Tông với một quốc gia thì đây chính là quốc gia của tu hành giả, Vạn Tượng Thành là đô thành, những tòa kiến trúc này là trung tâm hành chính Tử Cấm Thành và Nguyên Lão viện, chuyên phụ trách xử lý những sự vụ trong thành hoặc quốc nội, thường gọi là Chân Truyền Điện.

Nghĩa cũng như tên, đây chính là điện đường của đệ tử chân truyền. Mà Vạn Tượng Tông lại do các đệ tử chân truyền thay nhau bắt tay quản lý, tất nhiên địa vị không cần nói cũng biết. Mọi việc trong tông môn đều được xử lý ở đây, bao gồm các tranh chấp của đệ tử chân truyền cũng phải được xem xét ở nơi này.

Trong chính điện của Chân Truyền Điện, một nữ tu sĩ cau mày viết thoăn thoắt.

Nàng mặc bộ y phục màu đỏ tía đắt đỏ, mái tóc đen nhánh vấn lên thành hình tròn thật cao, từng lớp tóc xếp chồng lại như vân mây làm nổi bật làn da trắng nõn mịn màng, thực sự là một đại giai nhất hiếm có khó tìm. Nhưng trên mặt lại mang theo vẻ nghiêm túc uy nghi, khí chất cao quý đoan trang, mang phong thái của một nữ hoàng.

Phía trước là chiếc bàn dài chín thước vừa hay nằm ngay trong trục đường chính của Vạn Tượng Thành, thậm chí là cả Chân Truyền Điện.

Nàng chính là Tam sư tỷ Đái Mộng Phàm chấp chưởng Chân Truyền Điện.

Bởi vì dù ai là Đại sư huynh thì nàng vẫn là Tam sư tỷ, vì vậy nàng thường bị người ta ngầm gọi là "Tam sư tỷ vĩnh viễn", hoặc là bị các đệ tử chân truyền khác gọi đùa là "lão Tam vạn năm".

Nếu coi Đại sư huynh là vua của một nước, chấp chưởng đại quân đi dẹp loạn bốn phương. Vậy thì nàng chính là Tể trướng một nước, mọi việc quan trọng trong tông môn bất kể to nhỏ đều do nàng xử trí.